Phải quan tâm đến mọi người hơn
Hội trƣờng Đảng Nguyễn Ái Quốc còn ở căn cứ kháng chiến Việt Bắc, một lần Bác Hồ đến dự lễ bế giảng của trƣờng. Xuống thăm nhà bếp, Bác thấy làm cỗ có vẻ linh đình, Bác nói với đồng chí phụ trách trƣờng: “Này, bế mạc, chứ không phải “bế bụng” đâu nhé! Kháng chiến còn khó khăn lắm đấy, các chú ạ”. Đến bữa ăn, thấy mâm cơm chỉ có một bát, một đôi đũa, Bác hỏi: “Thế Bác ăn với ai?”. Đồng chí phụ trách gãi đầu gãi tai: “Dạ, xin để Bác ăn riêng cho tiện…”. Bác ngắt lời: “Không tiện gì cả. Thế ra các chú muốn cho Bác ăn trên ngồi chốc à?”. Và Bác đòi phải bê các món ăn của cán bộ, nhân viên nhà trƣờng lên cho Bác xem, rồi Bác bảo kê thêm bàn ghế cho mọi ngƣời cùng ăn với Bác. Bố trí xong xuôi cả rồi, Bác mới vui vẻ, bảo mọi ngƣời: Ngồi cả vào đây, ăn chung với Bác, ăn một mình thì Bác ăn sao đƣợc? Khi Bác lên nói chuyện với các học viên, đồng chí phụ trách trƣờng giới thiệu: “Bác Hồ sẽ huấn thị cho chúng ta”. Bác cƣời mà bảo rằng: “Tôi nói chuyện với các đồng chí thôi, chứ có “huấn thị” gì đâu”. Buổi tối, Bác ở lại trƣờng để làm việc. Các đồng chí mang đến cho Bác chiếc đèn toạ đăng rất sáng. Khoảng 9-10h tối, Bác cầm đèn đó xuống văn phòng trƣờng và bảo rằng: “Đèn này to, tốn dầu lắm! Bác còn làm việc khuya, một chiếc đèn con thôi cũng đủ. Các đồng chí đổi cho Bác chiếc đèn khác”. Sáng sớm hôm sau, trƣớc khi Bác chia tay trƣờng, đồng chí phụ trách hỏi Bác có điều gì căn dặn thêm về công việc của trƣờng. Ngƣời nói: “Tôi chỉ mong các đồng chí đừng quan tâm đến tôi quá mà phải quan tâm đến mọi ngƣời hơn”.



