Bài viết

“PHẢI TIN VÀO ĐẢNG, PHẢI TIN VÀO BÁC HỒ”: LỜI GỬI GẮM CỦA CỰU BINH NGUYỄN THANH BỔ

Doãn Mai Ngọc

22/08/2026phường Thiên Hương (phường Thiên Hương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có biết bao con người đã âm thầm dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Bác Nguyễn Thanh Bổ ở thôn Triều Sơn một chiến binh mộc mạc nhưng kiên cường là hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần ấy. Năm 1962, giữa những ngày đất nước còn nhiều thử thách, bác đã tình nguyện nhập ngũ tại Quân khu 5, vùng chiến khu rộng lớn trải dài qua Kon Tum, Đăk Lăk, Gia Lai, Phú Yên và Khánh Hòa. Từ nơi ấy, hành trình quân ngũ của bác bắt đầu, mang theo lòng yêu nước sâu sắc và khát vọng góp sức bảo vệ quê hương.

Bác sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng sâu đậm. Từ đời cha mẹ đến anh chị em gia đình bác đã có những người sẵn sàng hy sinh cho Tổ quốc. Trong suốt cuộc kháng chiến, gia đình bác chịu nhiều mất mát. Khi bác tham gia quân ngũ, bác còn rất nhỏ tuổi. Vì vậy, đơn vị giao cho bác nhiệm vụ y tế quân y, một công việc đòi hỏi sự cẩn thận, trách nhiệm và cũng phù hợp với thể lực của bác lúc bấy giờ. Tuy vậy, trong lòng bác luôn cháy một mong muốn khác: được trực tiếp chiến đấu, được đứng vào hàng ngũ những người bảo vệ đất nước nơi tuyến đầu. Theo thời gian, khi đủ trưởng thành và được đơn vị tin tưởng, bác tham gia nhiều trận đánh quan trọng. Năm 1963, bác chiến đấu tại Gia Lai, nơi núi rừng hùng vĩ và hiểm trở. Năm 1964, bác cùng đồng đội tiến vào Khánh Hoà. Bác kể ở trận Mùa Xuân 1968 thì Đại Đội bác từ 26 người đã hi sinh hết chỉ còn lại 8 người. Khi tiểu đoàn của bác vào Khánh Hòa chuẩn bị đánh vào Cam Ranh, thì xảy ra sự kiện Tàu Không Số nên tiểu đoàn của bác được điều về tham gia trận Đại Lãnh để bảo vệ Vũng Rô, khi tham gia trận bảo vệ Vũng Rô 1969 thì bác đã bị thương ở tay và được đơn vị điều về miền Bắc để điều dưỡng.

Sau thời gian điều dưỡng, đến khoảng năm 1970–1971, sức khỏe của bác dần ổn định. Bác được đơn vị điều vào chiến trường Quảng Trị để tiếp tục kháng chiến. Trong một trận đánh tại Đông Hà, bác lại một lần nữa bị thương, lần này là gãy chân, khiến bác không thể tiếp tục chiến đấu. Vì vậy, cấp trên quyết định chuyển bác vào quân khu Tả Ngạn để điều trị và dưỡng thương. Khi sức khỏe tạm ổn bác được sắp xếp ở lại Hải Dương để tiếp tục theo dõi và ổn định sức khỏe. Trong thời gian này, cấp trên cũng tạo điều kiện để bác lập gia đình, như một sự động viên tinh thần sau nhiều năm gian khổ. Tuy nhiên, đến cuối năm 1974, với tinh thần trách nhiệm và nguyện vọng tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc, bác quyết định trở lại miền Nam để tiếp tục nhiệm vụ chiến đấu cùng đồng đội, nối dài hành trình can trường của mình.

Trong những năm tháng sống giữa chiến trường, bác luôn nhớ rõ hoàn cảnh gian khổ của người lính. Bác kể rằng khi lực lượng Mỹ đưa quân sang, họ có trang bị hiện đại và đầy đủ hơn ta rất nhiều. Nhưng điều khó khăn nhất lại nằm ở phía ta: thiếu thốn, vất vả và phải tự xoay xở bằng mọi cách để tồn tại trên chiến trường. Khi hành quân, mỗi người chỉ mang theo ít muối và chiếc đèn nhỏ là đã đủ để duy trì hoạt động trong nhiều ngày. Có lúc, cả đơn vị phải đốt rễ tranh để làm thức ăn tạm. Nhiều khi chỉ có cơm với ít muối, có khi phải ăn những món giản dị đến mức khó tưởng tượng để vượt qua chặng đường dài. Những khó khăn ấy không làm người lính nản lòng, mà càng khiến họ thêm gắn bó và kiên cường. Bác cũng từng giữ nhiều kỷ vật chiến trường, nhưng sau này bác tặng lại cho các cơ quan, đơn vị quân sự để làm tư liệu và gìn giữ ký ức của một thời. Bác kể rằng, vào thời của bác, chỉ cần nghe nhắc đến việc tham gia kháng chiến, ai cũng hào hứng và sẵn sàng xung phong. Tinh thần ấy lan tỏa trong từng đơn vị, từng người lính không ai nề hà khó khăn, mà coi đó là trách nhiệm và niềm tự hào của tuổi trẻ. Bác nhớ mãi có lần được vài người đồng đội thân thiết rủ về quê họ chơi nhưng khi sau này bác đến thăm quê của họ thì họ đã hy sinh.

Bác có chia sẻ sau khi xuất ngũ thì bác tham gia công tác tuyển quân tại xã Xuân Thọ 2 cũ và trước đó, bác cũng từng giữ cương vị Trưởng Công an xã, rồi sau này làm Chủ tịch Hội Cựu Chiến Binh. Bác chia sẻ rằng suốt cuộc đời mình, điều bác luôn trân trọng và muốn gửi gắm lại cho thế hệ mai sau chính là niềm tin và tình yêu đất nước. Bác nói: “Phải tin vào Đảng, phải tin vào Bác Hồ.” Bởi theo bác, từ khi có Đảng và Bác Hồ lãnh đạo, dân tộc ta mới thực sự có đường đi đúng đắn, có ánh sáng để vượt qua khó khăn, có sức mạnh để đánh bại mọi thử thách. Nhờ sự dẫn dắt ấy, đất nước mới có ngày hôm nay hòa bình, độc lập và đang phát triển từng ngày. Vì vậy, bác muốn nhắn nhủ rằng mỗi thế hệ cần biết tôn trọng, bảo vệ và tin tưởng vào Đảng và tư tưởng Bác Hồ. Đó không chỉ là lời dặn từ một người lính từng trải, mà còn là bài học mà bác tích lũy từ cả một đời gắn bó với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn