PHẨM CHẤT CAO QUÝ CỦA VỊ THƯỢNG TƯỚNG TRONG THỜI BÌNH
Nguyễn Thị Mai Anh
Bài văn này tập trung vào giai đoạn sau năm 1975, khi ông làm lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, nêu bật lối sống liêm khiết, giản dị và nhân cách đạo đức.
Khi tiếng súng chiến tranh hoàn toàn im ắng trên khắp dải đất hình chữ S vào mùa xuân năm 1975, đất nước Việt Nam bước sang một trang sử mới: trang sử của hòa bình, dựng xây và phát triển. Trong giai đoạn này, nhiều vị tướng lĩnh lẫy lừng trên trận mạc đã cởi bỏ chiếc áo chiến bào để gánh vác những trọng trách mới trong bộ máy Nhà nước. Thượng tướng Đàm Quang Trung là một người như thế. Trở về từ khói lửa đạn bom với cương vị Bí thư Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước kiêm Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, ông đã viết tiếp một câu chuyện đẹp về phẩm chất liêm khiết, giản dị và một lòng vì dân trong thời bình.
Người ta thường nghĩ, một vị đại tướng, một nhà lãnh đạo cấp cao của Nhà nước sẽ sống trong sự đưa đón và những đặc quyền lớn. Nhưng với tướng Đàm Quang Trung, sự sang trọng lớn nhất của ông chính là sự giản dị. Ngôi nhà của ông ở Hà Nội hay văn phòng làm việc của ông tại Quân khu luôn mở rộng cửa đón chào tất cả mọi người, từ những người đồng đội cũ rách rưới áo sờn vai cho đến những người dân nghèo từ vùng cao xuống kêu oan hay nhờ giúp đỡ. Ông duy trì lối sống của một người lính già: thức dậy từ sáng sớm, tự tay chăm sóc mấy chậu cây cảnh, ăn những bữa cơm đạm bạc với rau muống luộc và cà pháo. Ông luôn căn dặn con cháu và cấp dưới rằng: "Chức vụ là do Đảng và nhân dân giao phó để phục vụ, chứ không phải để hưởng thụ hay vinh thân phì gia".
Trên cương vị Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, ông dành phần lớn thời gian đi xuống các vùng sâu, vùng xa, đặc biệt là các vùng đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Bắc, Tây Nguyên và biên giới. Ông hiểu rằng, dù chiến tranh đã qua đi nhưng cái đói, cái nghèo và nạn mù chữ vẫn đang là thứ giặc hung dữ bủa vây bà con. Không ngồi một chỗ nghe báo cáo thành tích từ các phòng máy lạnh, ông trực tiếp trèo đèo lội suối để kiểm tra từng công trình thủy lợi, xem xét từng ngôi trường học, trạm y tế. Sự quyết liệt và sâu sát của ông đã giúp Đảng và Nhà nước ban hành nhiều chính sách đúng đắn, mang tính chiến lược về phát triển kinh tế - xã hội vùng miền núi, giúp thay đổi diện mạo của biết bao buôn làng, mang ánh sáng văn hóa và cuộc sống ấm no đến với đồng bào.
Thượng tướng Đàm Quang Trung qua đời năm 1995, giữa lúc công cuộc Đổi mới của đất nước đang gặt hái những quả ngọt đầu tiên. Sự ra đi của ông để lại một khoảng trống lớn, nhưng nhân cách sống cao thượng của ông thì vẫn mãi là một tấm gương sáng ngời. Ông đã chứng minh cho hậu thế thấy rằng, người anh hùng không chỉ tỏa sáng trong tư thế hiên ngang đối đầu với họng súng quân thù, mà còn tỏa sáng rực rỡ bằng sự liêm chính, lòng vị tha và sự tận tụy khi phục vụ nhân dân trong những ngày hòa bình. Cuộc đời ông chính là một bài học đạo đức sống động, nhắc nhở mỗi cán bộ, đảng viên và thế hệ trẻ hôm nay về ý nghĩa đích thực của hai chữ "vinh quang".



