Bài viết

PHẠM CÔNG ĐÔN – NGƯỜI ANH CẢ, NGƯỜI CHIẾN SĨ ANH DŨNG

Thông tin nhân chứng: • Họ và tên: Phạm Công Đôn • Năm sinh: 1958 • Quê quán: Đông Mỹ, tỉnh Thái Bình • Tóm tắt quá trình hoạt động: Bác Phạm Công Đôn tham gia Đội Thanh niên xây dựng kinh tế mới, lao động và công tác tại Đắk Lắk; sau đó tình nguyện nhập ngũ, tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1982. Trong quá trình làm nhiệm vụ, bác bị thương nặng do mìn của kẻ thù, trở thành thương binh nhưng vẫn kiên cường vượt qua nghịch cảnh, tiếp tục sống và cống hiến bằng nghị lực phi thường.

Hưng Yên31/12/2025Phạm Công Doanh; Phạm Công Dũng; Phạm Tiến Đặng Nam Dương; Khổng Vũ Thành • Lớp: 12A5 (xã Đông Quan)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời như một bản hùng ca, được viết nên bởi máu, nước mắt và ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Câu chuyện về bác Phạm Công Đôn – người con của quê hương Đông Mỹ, Thái Bình – chính là một minh chứng sâu sắc cho tinh thần hy sinh và nghị lực sống phi thường của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Sinh năm 1958 trong một gia đình nghèo đông con, là anh cả trong nhà, bác Phạm Công Đôn sớm gánh trên vai trách nhiệm mưu sinh và chăm lo cho gia đình. Năm 17 tuổi, ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, bác rời quê hương vào Đắk Lắk tham gia Đội Thanh niên xây dựng kinh tế mới. Từ những cánh rừng Tây Nguyên nắng gió đến những năm tháng lao động gian khổ tại mỏ than Cọc 6 (Quảng Ninh) từ năm 1976, dấu chân người thanh niên ấy đã in hằn trên nhiều vùng đất của Tổ quốc, với khát vọng được góp sức xây dựng đất nước sau chiến tranh.

Khi biên giới phía Bắc bị xâm phạm, tinh thần yêu nước trong bác lại một lần nữa trỗi dậy mãnh liệt. Năm 1982, bác Phạm Công Đôn tình nguyện nhập ngũ, sẵn sàng rời bỏ cuộc sống lao động vất vả để bước vào chiến trường đầy hiểm nguy. Trong một lần làm nhiệm vụ năm 1983, giữa đêm mưa phùn lạnh giá nơi biên giới, bác không may giẫm phải mìn của kẻ thù. Bị thương nặng giữa rừng sâu, trong nỗi đau tột cùng, bác vẫn cố bám chặt lấy gốc cây, bởi xung quanh vẫn còn nhiều bãi mìn chưa được gỡ bỏ. Máu thấm đỏ đất rừng biên cương, bác lịm đi giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Khi tỉnh lại sau cơn mê dài, biết mình đã mất đi một phần thân thể, lời nói của người đồng đội: “Đời mày thế này là khổ rồi” trở thành nỗi đau khắc sâu trong tâm trí. Mất mát ấy là cú sốc lớn đối với một người lính trẻ khi tương lai còn đang rộng mở phía trước.

Sau thời gian điều trị tại Bệnh viện Quân khu 3, bác trở về quê hương với thân thể không còn lành lặn, mang theo những vết thương không chỉ trên da thịt mà còn trong ký ức. Cuộc sống hậu chiến của một thương binh đầy khó khăn, thử thách, nhưng bác Phạm Công Đôn chưa từng đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, bác lặng lẽ vượt qua nghịch cảnh, chăm lo cho gia đình và sống một cuộc đời tử tế, nghĩa tình.

Hôm nay, khi đất nước đã yên bình, người thương binh năm nào đang sống những ngày tháng an dưỡng tuổi già bên gia đình, trong sự quan tâm của Nhà nước và tình cảm yêu quý của bà con xóm làng. Nhưng hơn tất cả những chính sách đãi ngộ, phần thưởng lớn nhất đối với bác chính là sự trân trọng của xã hội và niềm tự hào của con cháu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn