Phạm Cự Lạng và chiếc trống không bao giờ im
Khi đất nước Đại Cồ Việt còn phải đề phòng giặc phương Bắc, Phạm Cự Lạng được giao trấn giữ một vùng biên ải quan trọng. Nơi đó núi cao, đường hiểm, chỉ cần sơ suất là quân địch có thể tràn vào.
Khi đất nước Đại Cồ Việt còn phải đề phòng giặc phương Bắc, Phạm Cự Lạng được giao trấn giữ một vùng biên ải quan trọng.
Nơi đó núi cao, đường hiểm, chỉ cần sơ suất là quân địch có thể tràn vào.
Một hôm, ông cho đặt một chiếc trống lớn ở giữa doanh trại. Có tướng hỏi:
— Vì sao phải đặt trống ở đây, thưa tướng quân?
Phạm Cự Lạng đáp:
— Trống này không chỉ để báo động, mà để giữ lòng người không sợ hãi.
Ban ngày, quân lính luyện tập. Ban đêm, dù không có chiến sự, ông vẫn cho đánh trống theo nhịp đều đặn.
Nhiều người ban đầu không hiểu, có người nói:
— Đánh trống khi không có giặc liệu có phí sức không?
Ông chỉ nói:
— Khi quen với tiếng trống, con người sẽ không hoảng loạn khi chiến sự xảy ra.
Quả nhiên, một thời gian sau, quân địch bất ngờ tập kích biên giới.
Nhưng lúc đó, quân Đại Cồ Việt không hề rối loạn. Nghe tiếng trống, họ lập tức vào vị trí như đã tập luyện hàng trăm lần.
Đội hình được triển khai nhanh chóng, chặn đứng các mũi tấn công của địch.
Sau trận ấy, quân địch phải rút lui.
Một tướng sĩ hỏi:
— Thưa tướng quân, điều gì quan trọng nhất trong chiến thắng vừa rồi?
Phạm Cự Lạng đáp:
— Không phải sức mạnh, mà là sự sẵn sàng.
Ý nghĩa câu chuyện: Sự chuẩn bị và kỷ luật giúp con người không bị bất ngờ trước khó khăn. Khi đã sẵn sàng, thử thách nào cũng có thể đối mặt.


