Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Phạm Đình Cường

Ninh Bình16/04/2026Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ (Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1974, chàng trai trẻ Phạm Đình Cường tạm biệt mái nhà tranh và cánh đồng quê để lên đường nhập ngũ. Khi ấy, chiến tranh vẫn còn khốc liệt ở chiến trường miền Nam. Ông được biên chế về Đoàn Gia Định, thuộc lực lượng của Quân khu Miền Đông — đơn vị hoạt động trên những địa bàn nóng bỏng, nơi rừng cao su, rừng tràm và những vùng đất đỏ bazan còn in hằn dấu vết bom đạn.

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách liên tiếp. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, đào công sự giữa đất khô nứt nẻ, học cách bám trụ giữa mưa bom pháo kích. Đoàn Gia Định khi ấy vừa chiến đấu vừa xây dựng lực lượng, sẵn sàng tham gia những trận đánh lớn.

Cuối năm 1974, chiến trường miền Nam trở nên sôi động. Các đơn vị tăng cường hoạt động, chuẩn bị cho những đợt tiến công quyết định. Trong một trận đánh ác liệt ở vùng ven đô, đơn vị của ông phải vượt qua hệ thống phòng thủ dày đặc. Đêm xuống, tiếng súng nổ xen lẫn ánh pháo sáng xé toạc bầu trời. Ông cùng tổ chiến đấu bò qua từng giao thông hào, giữ vững đội hình tiến công.

Mùa xuân năm 1975, khí thế dâng cao khắp chiến trường. Khi chiến dịch cuối cùng mở màn, Đoàn Gia Định phối hợp cùng các đơn vị bạn tiến công mạnh mẽ. Những ngày ấy, ông kể rằng mọi người gần như quên đi mệt mỏi. Họ chỉ có một niềm tin chung: đất nước sắp đến ngày thống nhất. Và rồi, khoảnh khắc hòa bình thực sự đến — tiếng súng im bặt, thay vào đó là tiếng reo vui và những giọt nước mắt nhẹ nhõm.

Nhưng cuộc đời người lính của ông Cường chưa dừng lại. Sau năm 1975, ông tiếp tục ở lại đơn vị, tham gia làm nhiệm vụ bảo vệ, củng cố lực lượng và giúp dân khắc phục hậu quả chiến tranh. Những năm tháng sau đó là quãng thời gian lặng thầm nhưng bền bỉ: dựng lại nhà cửa, mở đường, giúp bà con sản xuất. Người lính năm xưa giờ trở thành chỗ dựa tin cậy của nhân dân vùng mới giải phóng.

Tháng 9 năm 1980, sau sáu năm quân ngũ, ông xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở lại, ông không còn là chàng trai rụt rè năm nào, mà là một người đàn ông từng trải, mang theo trong tim ký ức về rừng sâu, đồng đội và những năm tháng không thể nào quên.

Ông ít khi kể về chiến công của mình. Điều ông trân quý nhất không phải là huân chương hay thành tích, mà là tình đồng đội và niềm tự hào đã góp một phần nhỏ bé vào những năm tháng quyết định của đất nước. Với ông, quãng đời từ 1974 đến 1980 không chỉ là thời gian trong quân ngũ, mà là tuổi trẻ được sống trọn vẹn cho lý tưởng và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn