Phạm Đức Cảnh
Tôi là Phạm Văn Cảnh, sinh năm 1959. Tôi lớn lên khi đất nước đã thống nhất, nhưng những năm sau đó vẫn còn rất nhiều khó khăn. Với thế hệ chúng tôi, khoác ba lô lên đường nhập ngũ là điều bình thường, là trách nhiệm của người thanh niên đối với Tổ quốc.
Năm 1977, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày rời quê hương lên đường, trong lòng không tránh khỏi bâng khuâng, lo lắng, nhưng suy nghĩ lúc ấy rất rõ ràng: đất nước cần thì mình phải đi. Tôi lên đường với mong muốn được góp phần nhỏ bé của mình vào nhiệm vụ bảo vệ thành quả hòa bình mà bao thế hệ đã hy sinh mới có được.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng đời tôi không thể nào quên. Dù không còn cảnh bom đạn ác liệt như thời chiến tranh, nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn rất nặng nề. Chúng tôi huấn luyện nghiêm túc, sẵn sàng chiến đấu, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ an ninh, quốc phòng trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn. Cuộc sống quân ngũ vất vả, kỷ luật nghiêm ngặt, nhưng cũng chính môi trường ấy đã rèn cho tôi bản lĩnh và ý chí.
Trong quá trình công tác, tôi luôn cố gắng hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Tôi hiểu rằng giữ gìn hòa bình cũng là một nhiệm vụ quan trọng không kém so với chiến đấu trong chiến tranh, bởi đó là cách để bảo vệ cuộc sống yên bình của nhân dân.
Đến năm 1982, tôi xuất ngũ, rời quân đội trở về với cuộc sống đời thường. Trở lại quê hương, tôi bắt đầu từ những công việc giản dị: lao động sản xuất, chăm lo gia đình và góp sức xây dựng quê hương trong thời kỳ còn nhiều khó khăn.
Dù đã rời xa quân ngũ, nhưng những năm tháng người lính vẫn theo tôi suốt cuộc đời. Quân đội đã dạy tôi sống có kỷ luật, có trách nhiệm và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Đó là hành trang quý giá giúp tôi vững vàng trong cuộc sống.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì mình đã từng là một người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam, đã dành những năm tháng tuổi trẻ để phục vụ Tổ quốc trong giai đoạn sau chiến tranh. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và quê hương, để xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.



