PHẠM ĐỨC TRUNG CỰU CHIẾN BINH (1)

[BÚT KÝ] PHẠM ĐỨC TRUNG: NGƯỜI VIẾT HUYỀN THOẠI BẰNG Ý CHÍ THÉP
Nếu có ai hỏi về định nghĩa của lòng quả cảm, hãy nhìn vào hành trình của chàng thanh niên 18 tuổi Phạm Đức Trung năm ấy. Không phải là những lời tuyên thệ hào nhoáng, sự dũng cảm của bác nằm ở lựa chọn: Lựa chọn gác lại sách đèn để ôm lấy nòng pháo, lựa chọn rời xa quê hương để dấn thân vào những "tọa độ chết".
1. Bản lĩnh thép nơi "vành đai lửa" biên cương
Năm 1985, khi vừa khoác lên mình quân hàm Trung úy, bác Trung đã bước thẳng vào tâm điểm của những thử thách nghiệt ngã nhất. Ở Bát Xát (Lào Cai), giữa những ngày biên giới căng thẳng như dây đàn, bác cùng đồng đội đứng vững bên những mâm pháo 130.
Sự dũng cảm ở đây không chỉ là đối mặt với họng súng kẻ thù, mà là chiến đấu với cái đói và sự thiếu thốn cùng cực. Những bữa cơm chỉ có cá khô, nước mắm mặn chát và rau rừng dọc suối không làm nhụt chí người chiến sĩ. Giữa rừng sâu núi thẳm, bác đã chứng minh một chân lý: Khi lý tưởng đủ lớn, gian khổ chỉ là thuốc thử cho lòng trung kiên.
2. Cuộc đấu trí với "tử thần" tại Pursat
Bước chân của người lính pháo binh ấy tiếp tục in dấu lên vùng đất Campuchia khốc liệt. Tại Sư đoàn 339, bác Trung đã sống qua 1500 ngày đêm mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một hơi thở.
• Sự dũng cảm trước "kẻ thù giấu mặt": Đó là những bãi mìn dày đặc dưới lá khô và cơn sốt rét ác tính chực chờ vắt kiệt sức sống. Nhìn đồng đội ngã xuống vì sốt đái huyết cầu tố, bác vẫn không lùi bước. Uống thuốc sốt rét quanh năm đến vàng da, hốc mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ, nhưng đôi tay bác vẫn vững vàng điều khiển những quả đạn pháo bảo vệ biên giới.
• Sức mạnh phi thường của đôi vai gầy: Hình ảnh bác cùng đồng đội đi bộ xuyên rừng 40km, ròng rã từ sáng đến tối chỉ để vác trên vai duy nhất một quả đạn pháo là một biểu tượng bất diệt về sự tận hiến. Mỗi bước chân của bác trên con đường bùn lầy mùa mưa ấy chính là một nốt nhạc trong bản anh hùng ca về tinh thần quyết chiến, quyết thắng.
3. Nụ cười của người chiến thắng
Dù bụng đói, thân gầy, nhưng trong những tấm ảnh cũ, người ta vẫn thấy bác Trung nở nụ cười hiền hậu. Đó là nụ cười của một người làm chủ số phận, một người đã đi qua tận cùng của gian khổ mà vẫn giữ được tâm hồn trong sáng. Bác không chỉ chiến thắng kẻ thù, bác đã chiến thắng chính những bản năng sinh tồn của con người để phụng sự Tổ quốc.
4. Thông điệp gửi lại cho "Hoa Phượng" và thế hệ trẻ
Câu chuyện của bác Phạm Đức Trung là một lời nhắc nhở đanh thép rằng: Thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi nó được cháy hết mình cho một lý tưởng cao đẹp.
Hôm nay, khi chúng ta soi mình vào gương soi của lịch sử, hãy tự hỏi: Chúng ta đã làm gì để xứng đáng với những quả đạn pháo trên vai bác Trung? Những đoàn viên trẻ của Chi đoàn Mầm non Hoa Phượng và trường Chu Văn An, chúng ta không cần vác pháo xuyên rừng, nhưng chúng ta cần vác trên vai trách nhiệm:
• Trách nhiệm giữ gìn nền hòa bình đã được đánh đổi bằng máu.
• Trách nhiệm ươm mầm những hạt giống yêu nước trong tim trẻ thơ.
Bác Phạm Đức Trung – người lính pháo binh năm ấy – chính là một "đài hoa lửa" rực rỡ nhất, soi sáng con đường cho chúng ta bước tiếp.


