Bài viết

PHẠM DUY ĐÀI: NGƯỜI THƯƠNG BINH ĐI QUA BÓNG TỐI CHIẾN TRANH

Ông Phạm Duy Đài, quê thôn Cốc Lộc, xã An Hưng, Hải Phòng, nhập ngũ năm 1970 khi vừa tròn 20 tuổi. Ông được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 14, Sư đoàn 9 và trực tiếp chiến đấu tại Tây Ninh, Long An, Tiền Giang, Đồng Tháp. Trong chiến tranh, ông bị thương nặng ở mắt và mất ánh sáng. Nhưng điều chiến tranh không thể lấy đi là ý chí, niềm tin và tình cảm của người lính dành cho đồng đội, quê hương, đất nước.

Hải Phòng22/08/2026xã Gia Lộc (Xã Gia Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHẠM DUY ĐÀI: NGƯỜI THƯƠNG BINH ĐI QUA BÓNG TỐI CHIẾN TRANH

Có những người trở về từ chiến tranh với những vết thương trên cơ thể.

Có những người mang theo những ký ức không thể nào quên.

Và có những người đã mất đi một phần ánh sáng của cuộc đời nhưng trong tâm hồn họ vẫn luôn giữ một ánh sáng khác – ánh sáng của niềm tin và nghị lực.

Ông Phạm Duy Đài, người con thôn Cốc Lộc, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng, là một người như thế.

Năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi, ở cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời, ông đã gác lại những tình cảm riêng tư và lên đường nhập ngũ.

Tuổi 20 của ông không bắt đầu bằng những dự định bình thường của một thanh niên thời bình.

Tuổi 20 ấy bắt đầu bằng màu áo lính, những cuộc hành quân và những tháng ngày đối mặt với chiến tranh.

Ông được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 14, Sư đoàn 9, trực tiếp chiến đấu trên nhiều chiến trường thuộc miền Đông Nam Bộ như Tây Ninh, Long An, Tiền Giang, Đồng Tháp.

Ở nơi chiến trường, người lính vừa phải cầm súng chiến đấu, vừa phải đào công sự, xây dựng trận địa và tranh thủ từng khoảng thời gian ít ỏi để nghỉ ngơi.

Những ngày tháng ấy không có sự bình yên.

Bom đạn có thể đến bất cứ lúc nào.

Một trận đánh có thể thay đổi số phận của một con người.

Một người đồng đội đang đứng bên cạnh hôm nay có thể không còn trở về sau trận chiến.

Trong những năm tháng ấy, ông Đài đã cùng đồng đội trải qua nhiều trận đánh ác liệt.

Rồi chiến tranh để lại trên cơ thể ông một thương tích nghiêm trọng.

Ông mất đi ánh sáng của đôi mắt.

Từ đó, cuộc đời ông bước sang một trang khác.

Nhưng điều đáng nói là chiến tranh có thể lấy đi ánh sáng của đôi mắt, nhưng không thể lấy đi ánh sáng trong tâm hồn người lính.

Trong ký ức của ông vẫn còn hình ảnh những người đồng đội.

Những người đã cùng ông chiến đấu.

Những người đã cùng ông vượt qua những ngày tháng gian khổ.

Và cả những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nỗi đau của người còn sống đôi khi không chỉ là nỗi đau của thương tật.

Đó còn là nỗi nhớ.

Là sự day dứt khi nghĩ về những người đã không thể đi đến ngày toàn thắng.

Là niềm tiếc thương dành cho những người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến địa.

Nhưng khi kể lại câu chuyện của mình, ông Phạm Duy Đài không chỉ nói về mất mát.

Trong câu chuyện của ông còn có niềm tự hào.

Tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được sống và chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Tự hào vì bên cạnh ông đã từng có những người đồng đội sẵn sàng hy sinh vì nhau.

Và tự hào vì cuối cùng đất nước đã đi đến ngày thống nhất.

Ngày hôm nay, khi cuộc sống đã bước sang một thời kỳ hòa bình, câu chuyện của người thương binh Phạm Duy Đài càng khiến chúng ta hiểu hơn giá trị của hai chữ “bình yên”.

Một buổi sáng được thức dậy bên gia đình.

Một đứa trẻ được đến trường.

Một người trẻ được lựa chọn nghề nghiệp và theo đuổi ước mơ.

Những điều tưởng như rất bình thường ấy đã từng là ước mơ của biết bao người trong những năm tháng chiến tranh.

Vì vậy, câu chuyện của ông Đài không chỉ là câu chuyện về một người thương binh.

Đó còn là câu chuyện về ý chí của con người trước nghịch cảnh.

Dù không còn nhìn thấy ánh sáng bằng đôi mắt, ông vẫn có thể truyền ánh sáng bằng chính câu chuyện cuộc đời mình.

Đó là ánh sáng của lòng yêu nước.

Ánh sáng của tình đồng đội.

Ánh sáng của lòng biết ơn.

Và ánh sáng của niềm tin vào thế hệ trẻ.

🌿 Có những người đã hy sinh đôi mắt để đất nước có được ngày hôm nay.

Vì vậy, mỗi khi nhìn thấy bầu trời xanh của hòa bình, hãy nhớ rằng đã từng có những người lính đứng dưới bầu trời đầy bom đạn để bảo vệ Tổ quốc.

Mỗi khi được sống một ngày bình yên, hãy biết trân trọng.

Mỗi khi được học tập và làm việc trong hòa bình, hãy biết cố gắng.

Bởi phía sau cuộc sống hôm nay là sự hy sinh của rất nhiều người.

Họ đã trao tuổi trẻ cho đất nước.

Chúng ta hãy trao trách nhiệm của mình cho tương lai.

🌿 THÔNG ĐIỆP

Chiến tranh có thể để lại những vết thương trên cơ thể, nhưng lòng yêu nước và ý chí của người lính sẽ còn mãi.

Hãy biết ơn những người đã hy sinh, trân trọng những người trở về và gìn giữ những câu chuyện lịch sử để thế hệ mai sau hiểu được giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn