Phạm Hồng Thái – Tiếng bom Sa Diện và cánh én nhỏ báo xuân
Lịch sử dân tộc Việt Nam là một thiên trường ca kiêu hãnh được dệt nên bởi những thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ và máu xương cho khát vọng độc lập, tự do. Trong khuôn khổ cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, khi lật mở những trang sử oai hùng của những năm đầu thế kỷ XX – giai đoạn đất nước ta còn chìm trong đêm tối mịt mù của ách thống trị thực dân, trái tim tôi không khỏi rúng động trước một thanh âm vang dội từ hải ngoại. Thanh âm ấy không chỉ làm lay chuyển bộ máy thuộc địa của thực dân Pháp, mà còn thắp lên ngọn lửa đấu tranh rực cháy trong lòng hàng triệu đồng bào. Đó chính là tiếng bom Sa Diện của người anh hùng trẻ tuổi Phạm Hồng Thái
Sinh ra tại vùng đất hiếu học và giàu truyền thống yêu nước Hưng Nguyên (Nghệ An), Phạm Hồng Thái (tên khai sinh là Phạm Thành Tích) sớm nuôi trong mình hoài bão cứu nước, cứu dân. Từ một người thợ mỏ tại Hòn Gai, bước chân dấn thân đã đưa người thanh niên ấy vượt biên sang Xiêm rồi đến Quảng Châu (Trung Quốc), gia nhập tổ chức cách mạng Tâm Tâm Xã. Tại đây, "thời hoa lửa" của ông chính thức bắt đầu – một thời hoa lửa không trực tiếp ở chiến trường quê hương, mà rực cháy bằng một hành động táo bạo thay mặt cho tiếng lòng căm hờn của cả một dân tộc bị xiềng xích.
Ngày 19 tháng 6 năm 1924, một sự kiện đã làm rung chuyển dư luận quốc tế. Biết tin Toàn quyền Đông Dương Martial Merlin sẽ đến dự tiệc tại khách sạn Victoria ở khu sa giới Sa Diện (Quảng Châu), Phạm Hồng Thái đã giả dạng làm một ký giả để tiếp cận mục tiêu. Giữa lúc kẻ thù đang đắm chìm trong buổi tiệc vương giả, người chiến sĩ trẻ tuổi đã bình tĩnh ném quả bom quyết định vào bàn tiệc. Tiếng nổ long trời lở đất ấy tuy không thể tiêu diệt được viên toàn quyền cáo già, nhưng nó đã xé toạc màn đêm u tối của chế độ thuộc địa, giáng một đòn chí mạng vào lòng tự phụ của thực dân Pháp và chứng minh cho toàn thế giới biết về ý chí phản kháng không bao giờ tắt của người Việt Nam.
Bị truy đuổi gắt gao sau vụ ám sát, để giữ trọn vẹn khí tiết, bảo vệ bí mật của tổ chức và nhất quyết không để bản thân rơi vào tay giặc, Phạm Hồng Thái đã đưa ra lựa chọn bi tráng cuối cùng: gieo mình xuống dòng sông Châu Giang tự vẫn. Ông ngã xuống ở tuổi 28, khi thanh xuân đang ở độ rực rỡ nhất. Thân xác ông gửi lại nơi đất khách, tại Nghĩa trang Hoàng Hoa Cương bên cạnh các bậc liệt sĩ Trung Hoa, nhưng linh hồn và hành động bất tử của ông đã hóa thành một biểu tượng trường tồn. Sự hy sinh của ông giống như một "chim én nhỏ báo hiệu mùa xuân", đánh thức lòng yêu nước đang âm ỉ trong trái tim của hàng vạn thanh niên Việt Nam, mở đường cho một thời kỳ cách mạng mới đầy rực rỡ của dân tộc.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua, dòng sông Châu Giang vẫn lặng lẽ chảy, bờ cõi nước Nam nay đã hoàn toàn độc lập, tự do và hòa bình. Thế nhưng, câu chuyện thời hoa lửa của liệt sĩ Phạm Hồng Thái vẫn luôn là một khúc tráng ca vang vọng trong tâm khảm mỗi người con đất Việt. Tấm gương kiên trung và lòng quả cảm vô song của ông dạy cho chúng tôi hiểu rằng, tuổi trẻ đẹp nhất là tuổi trẻ biết sống và hành động vì đại nghĩa của quốc gia, dân tộc.
Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, câu chuyện về Phạm Hồng Thái mang lại nguồn cảm hứng và động lực to lớn cho thế hệ trẻ hôm nay. Sống trong một thời đại hòa bình, được thừa hưởng quả ngọt từ những xương máu của tiền nhân, tuổi trẻ chúng tôi nguyện giữ vững ngọn lửa kiên trung ấy trong tim. Chúng tôi quyết tâm đem tri thức, sức trẻ và lòng nhiệt huyết đương đầu với những thử thách mới, nỗ lực học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, hùng cường, vững vàng bảo vệ vẹn toàn bờ cõi non sông, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của người anh hùng đã ngã xuống nơi dòng Châu Giang năm ấy.



