Người có công giúp đỡ cách mạng

Phạm Huy Sơn: Chiếc áo người cha để lại

Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Tây Ninh22/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Huy Sơn (1963–1988) quê ở xã Diễn Nguyên, huyện Diễn Châu, Nghệ An, là Chuẩn úy Quân nhân chuyên nghiệp, y sĩ. Ông nhập ngũ tháng 2/1982 và hy sinh ngày 14/3/1988 trong trận chiến bảo vệ chủ quyền tại khu vực Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao.

Trước khi ra Trường Sa, Phạm Huy Sơn đã có khoảng hai năm làm nhiệm vụ tại đảo. Ông tưởng rằng sau thời gian dài xa gia đình, mình có thể trở về đón Tết cùng vợ con.

Nhưng chỉ còn 15 ngày nữa là hết phép, ông nhận lệnh trở lại đơn vị để thực hiện nhiệm vụ mới tại khu vực Gạc Ma.

Ngày 14/3/1988, Phạm Huy Sơn có mặt trong đội hình những người lính Hải quân làm nhiệm vụ tại Gạc Ma.

Ông không phải người cầm súng ở vị trí nổi bật nhất.

Ông là y sĩ.

Nhiệm vụ của ông là chăm sóc thương binh, cứu chữa đồng đội trong những thời khắc nguy hiểm nhất.

Nhưng sáng hôm ấy, chiến trường không còn là nơi mà người y sĩ có thể đứng ngoài tiếng súng.

Cuộc đối đầu xảy ra.

Đạn bom trút xuống.

Những người lính lần lượt bị thương.

Và Phạm Huy Sơn đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Ông ra đi khi mới 25 tuổi.

Nhưng câu chuyện về ông còn có một điều khiến người ta nghẹn lại.

Khi ra Trường Sa, ông để lại cho vợ chiếc áo y sĩ.

Ông dặn rằng khi con nhớ cha, hãy lấy chiếc áo ấy ra đắp cho con.

Ông còn hứa sẽ trở về để đưa người con trai bị bệnh não đi khám.

Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện.

Người con gái của ông, Phạm Thị Trang, được sinh ra ngày 27/10/1988, hơn bảy tháng sau ngày cha hy sinh.

Chiếc áo y sĩ của Phạm Huy Sơn sau này được gia đình trao tặng cho Khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma, trở thành một kỷ vật lưu giữ câu chuyện về người lính đã không trở về.

Câu chuyện Phạm Huy Sơn không chỉ là câu chuyện về một người lính hy sinh ở Gạc Ma.

Đó còn là câu chuyện về một người chồng, một người cha trẻ.

Ông ra đi khi con trai còn quá nhỏ, còn người con gái chưa kịp nhìn thấy cha.

Ông để lại một chiếc áo.

Một lời hứa.

Và một gia đình chờ đợi một người sẽ không bao giờ trở về.

Chiến tranh lấy đi của người lính không chỉ mạng sống, mà đôi khi còn lấy đi cả những điều bình dị nhất: một lần đưa con đi khám, một cái ôm, một ngày đoàn tụ, một lần được nhìn thấy con lớn lên.

Phạm Huy Sơn đã nằm lại giữa biển khơi ở tuổi 25.

Nhưng chiếc áo người y sĩ để lại vẫn còn đó.

Như một lời nhắc rằng:

Phía sau mỗi người lính hy sinh là một gia đình đã mất đi một người thân, và phía sau mỗi cái tên trên bia tưởng niệm là cả một câu chuyện chưa bao giờ được kể hết.

“Anh không trở về để đưa con đi khám như lời đã hứa, nhưng chiếc áo anh để lại đã trở thành vòng tay của người cha dành cho đứa con suốt cả cuộc đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn