PHẠM MINH ĐỨC – NGƯỜI LÍNH HY SINH GIỮA SÓNG DỮ ĐỂ CỨU NHÂN DÂN
Liệt sĩ Phạm Minh Đức (1932–1955), quê Diễn Châu, Nghệ An, là chiến sĩ Trung đoàn 53, Sư đoàn 350. Ngày 25-9-1955, khi bão lớn gây ngập lụt nghiêm trọng tại Hải Phòng, anh cùng đơn vị lao vào cứu dân và đã cứu được 14 người. Dù kiệt sức và rét buốt, thấy hai phụ nữ bị nước cuốn, anh tiếp tục lao xuống cứu. Khi một con sóng lớn đẩy cả ba vào vùng nước xoáy, Phạm Minh Đức dùng sức lực cuối cùng đưa hai người thoát hiểm, còn mình bị dòng nước cuốn và anh dũng hy sinh khi mới 23 tuổi. Năm 1956, anh được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày 25-9-1955, một cơn bão mạnh tràn vào Hải Phòng, Kiến An. Mưa lớn, gió dữ dội, nước biển tràn qua đê bao, nhanh chóng nhấn chìm nhiều khu vực ven biển.
Giữa dòng nước dữ ấy, một người lính trẻ đã liên tiếp cứu được 14 người.
Anh đã kiệt sức. Người lạnh cóng vì ngâm mình quá lâu trong nước.
Nhưng khi nhìn thấy hai người phụ nữ đang bị dòng nước cuốn đi, anh lại lao xuống.
Lần này, anh cứu được họ.
Còn mình thì mãi mãi không trở về.
Người chiến sĩ ấy là Phạm Minh Đức, quê ở Diễn Châu, Nghệ An.
Từ người lính chiến đấu đến người lính bảo vệ nhân dân
Phạm Minh Đức sinh năm 1932, tại xã Diễn Trung, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.
Trong quân đội, anh là chiến sĩ bộ binh thuộc Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 53, Sư đoàn 350.
Đồng đội nhớ đến Phạm Minh Đức không chỉ bởi tinh thần chiến đấu mà còn bởi ý thức tổ chức kỷ luật, sự đoàn kết và tinh thần sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Việc khó đến đâu, anh cũng cố gắng hoàn thành.
Tháng 4-1951, Phạm Minh Đức cùng đơn vị tham gia chiến dịch Tây Bắc.
Ngay trong trận đánh đầu tiên, một tình huống bất ngờ xảy ra: chiến sĩ xạ thủ trung liên hy sinh.
Khẩu trung liên – một trong những hỏa lực quan trọng của đơn vị – không còn người sử dụng.
Không chần chừ, Phạm Minh Đức xung phong lên thay vị trí đồng đội.
Giữa trận đánh, người chiến sĩ trẻ bình tĩnh sử dụng vũ khí, tiếp tục chiến đấu và tiêu diệt địch.
Đó cũng là phẩm chất theo anh trong suốt những năm tháng quân ngũ: ở đâu cần người, ở đó Phạm Minh Đức sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Khi tiếng súng đã ngừng
Tháng 10-1954, đơn vị của Phạm Minh Đức trở về tiếp quản Thủ đô, sau đó được giao nhiệm vụ bảo vệ khu vực cảng Hải Phòng.
Chiến tranh đã bước sang một giai đoạn khác.
Không còn những trận xung phong giữa bom đạn như trước, nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn chưa kết thúc.
Phạm Minh Đức tích cực tuần tra, canh gác, cùng đơn vị bảo vệ địa bàn và phát hiện nhiều vụ gián điệp hoạt động phá hoại.
Rồi một thử thách khác đến.
Không phải từ súng đạn.
Mà từ thiên tai.
Ngày 25-9-1955 – trận chiến giữa dòng nước dữ
Một cơn bão mạnh đổ bộ vào Hải Phòng, Kiến An.
Mưa như trút.
Gió quật dữ dội.
Nước biển tràn qua đường 14 và các tuyến đê bao. Chỉ trong vài giờ, nhiều xã ven biển đã chìm trong biển nước.
Người dân hoảng loạn tìm nơi trú ẩn. Nhiều người không kịp chạy bị dòng nước cuốn đi.
Lực lượng vũ trang lập tức được huy động cứu dân.
Đơn vị của Phạm Minh Đức nhận nhiệm vụ tại khu vực đường 14.
Không có chiến hào.
Không có tiếng súng.
Nhưng trước mặt những người lính là một đối thủ khủng khiếp không kém: dòng nước cuồn cuộn giữa mưa bão.
Phạm Minh Đức lao xuống nước.
Anh vật lộn với sóng gió, hết lần này đến lần khác đưa những người gặp nạn vào nơi an toàn.
Một người.
Rồi hai người.
Rồi nhiều người nữa...
Đến khi 14 người được cứu sống, sức lực của người chiến sĩ 23 tuổi gần như đã cạn.
Anh rét.
Anh mệt.
Sau nhiều lần chống chọi với dòng nước, có lẽ anh hoàn toàn có thể dừng lại.
Nhưng rồi giữa dòng nước dữ, Phạm Minh Đức nhìn thấy hai người phụ nữ đang bị cuốn đi.
Anh lại lao xuống.
“Cứu người trước, mình tính sau…”
Phạm Minh Đức cố gắng tiếp cận hai nạn nhân.
Giữa dòng nước chảy xiết, anh dìu, kéo và đưa được cả hai về gần bờ.
Chỉ còn một đoạn nữa.
Nhưng đúng lúc ấy, một con sóng lớn bất ngờ ập tới.
Cả ba người bị đẩy vào vùng nước xoáy.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Phạm Minh Đức vẫn không buông hai người phụ nữ.
Anh dồn chút sức lực cuối cùng, đẩy được cả hai ra khỏi vùng nguy hiểm.
Họ sống.
Nhưng người lính cứu họ đã không còn đủ sức để tự cứu mình.
Dòng nước cuốn Phạm Minh Đức đi.
Anh chìm xuống giữa cơn bão.
Người chiến sĩ từng đi qua những trận đánh của thời kháng chiến đã hy sinh khi không phải đối mặt với quân thù, mà trong lúc cứu tính mạng nhân dân.
Phạm Minh Đức khi ấy mới 23 tuổi.
Sự hy sinh của một người lính vì nhân dân
Tin Phạm Minh Đức hy sinh khiến đồng đội và người dân thành phố Cảng đau xót.
Trong ngày bão dữ ấy, anh đã cứu được 14 người, rồi tiếp tục lao xuống cứu thêm hai phụ nữ dù cơ thể đã kiệt sức.
Anh hoàn toàn có thể dừng lại sau lần cứu người thứ mười bốn.
Nhưng người lính ấy đã lựa chọn quay trở lại dòng nước.
Và ở lần cuối cùng, khi chính mình đứng trước ranh giới sống chết, Phạm Minh Đức vẫn dành sức lực còn lại để đẩy hai người dân về phía sự sống.
Ngày 7-5-1956, liệt sĩ Phạm Minh Đức được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Cuộc đời Phạm Minh Đức rất ngắn.
Nhưng câu chuyện về anh cho thấy phẩm chất của người lính không chỉ được thể hiện khi cầm súng trên chiến trường.
Có những trận đánh không có tiếng súng.
Có những chiến công không phải là tiêu diệt quân thù.
Và có những người anh hùng ngã xuống chỉ bởi một suy nghĩ rất giản dị:
Nhân dân đang gặp nguy hiểm – người lính phải cứu dân.


