Bài viết

PHẠM MINH THÀNH

Đồng Tháp05/05/2026PHAN VĂN TÚ (ấp An Lạc A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Minh Thành (Dượng 2)

Năm sinh: 1965

Địa chỉ: Ấp An Lạc A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp (Tiền Giang cũ)

Mỗi khi cầm trên tay bát cơm dẻo thơm cùng biết bao những của ngon vật lạ, lòng tôi lại nghẹn ngào nhớ lại những lời kể về sự khó khăn của bữa ăn quân đội ngày xưa, khi dượng hai tôi từng làm phụ bếp đã kể - người đàn ông đã lùi về sau để hỗ trợ, cống hiến những giọt mồ hôi trong khuôn bếp thay vì cầm súng chiến đấu.

Mùa hoa phượng nở rộ cũng là những khoảng thời gian về với ngôi nhà nhỏ đơn sơ của dượng, tôi nghe kể về thời niên thiếu của dượng. Có lần, tôi về chơi, nghe được những lời mộc mạc về thời gian còn đi phụ bếp trong quân đội của dượng. Dượng thừa nhận với tôi là dượng rất hậu đậu và chậm chạp nên cũng có những lúc cảm thấy rất tủi thân và khá buồn bã khi không giúp được gì nhiều cho mọi người.Lúc đó, dượng lại rưng rưng kể tiếp: “ Vậy đó, dượng cũng có từ bỏ đâu.Tuy rằng biết được bản thân có nhiều hạn chế, mà ta buôn bỏ, mặc định số phận như vậy sao?” Tôi khi nghe những lời bày tỏ đó cũng không biết nên nói gì, nhưng có lẽ trong tôi lúc đó đã có sẵn câu trả lời rồi. Tôi – chú bé khờ khạo, lại nghe tiếp câu chuyện mà dượng kể. Có lần máy bay của Mỹ bay qua dưới cơn mưa đạn, do dượng chậm chạp nên không kịp chui vào hầm trú ẩn, lúc đó dượng nghĩ là thần chết cũng đến đón mình đi rồi, dượng chỉ kịp lấy một cái nồi to và chui hẳn vào trong đó, vì lúc đó hoàn cảnh khó khăn, thân thể cậu gầy gò nhỏ bé. Dượng ở trong đó mà cứ cầu nguyện, may sao là dượng đã may mắn vượt qua. Tới đây, dượng tôi cũng khép lại câu chuyện, dượng khuyên tôi về nahf sớm, kẻo lại muộn. Nhưng lúc đó dường như tôi chẳng nghe được dượng nói gì, tôi mê mang trong chính sự suy tư của bản thân. Tôi hiểu rằng sự nỗ lực cố gắng khắc phục khuyết điểm của dượng được công nhận qua sự may mắn đó nhỉ?

Mãi trong dòng cảm xúc cùng câu chuyện về tháng ngày khổ cực đó. Bỗng nhiên, tôi chợt nghĩ rằng: “Con người không ai là hoàn hảo, chỉ là sự cố gắng che lấp những yếu điểm của bản thân để sau khuyết điểm sẽ không còn lớn nữa.” Tuy nhiên, đâu ai cũng cố gắng được như thế, đôi khi khiến ta cố gắng không để lại khuyết điểm nữa nhưng rồi mọi thứ vẫn đâu vào đấy, nhưng ông cha ta hay bảo rằng đâu ai cho không cái gì đâu? Ta có cố gắng thì tuy không như mong muốn, nhưng không vì đó mà được phép ngưng cố gắng, cũng giống như dượng, cố gắng làm việc nhanh hơn, nhưng “Giang sơn khó đổi, bản tính khó dời”, câu đó trong trường hợp của dượng, có thể tôi sẽ bật cười. Có thể là vẫn chậm, nhưng trong một lần mưa đạn mà dượng tôi vẫn vượt qua được như phép màu chốn chiến trường ấy vậy.Lời văn của tôi có lẽ không đủ hay để có thể diễn tả được cảm xúc thơ dại lúc bấy giờ, với lại trong tôi có cảm giác đó là những suy nghĩ miêu tả chân thật nhất cảm xúc tôi lúc này. Câu chuyện là động lực để tôi không ngừng suy nghĩ và xử lý các vấn đề trong đời sống hằng ngày. Tuy cũng khá buồn, là sau tất cả, tôi chỉ cố gắng được đến hạng hai (về nhì) trong mọi thứ, nhưng vào những lời bộc lộ vào hôm ấy, đã giúp tôi vẫn đứng vứng hạng hai bằng đôi chẩnun rẩy của mình. Tương lai tôi có thể sẽ khác so với hiện tại, nhưng chắc chắn một điều là tôi vẫn sẽ đứng dậy sau sự yếu đuối và vụn về của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn