Phạm Minh Trí- pháo Lạc

Phạm Minh Trí, người con của xã Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, đến nay vẫn nhớ như in ký ức năm nào trên chiến trường Campuchia, nơi bom đạn không chỉ đến từ kẻ thù mà đôi khi từ chính sự tàn khốc khó lường của chiến tranh. Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị của Trí đang ém quân ven một cánh rừng thưa thuộc khu vực gần biên giới. Tất cả im lặng, chỉ có tiếng gió khô xào xạc trên những tán lá. Bất ngờ, từ phía xa vang lên tiếng nổ lớn của pháo. Ban đầu ai cũng nghĩ đó là đạn của địch. Nhưng chỉ vài giây sau, một quả pháo lạc rơi cách vị trí trú quân không xa, khiến mặt đất rung chuyển, bụi đất tung mù. Trí và đồng đội hốt hoảng nấp xuống hầm, tim đập mạnh như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Chỉ một khoảnh khắc chậm trễ, sự sống và cái chết sẽ đổi chỗ. Khi quả pháo thứ hai nổ gần hơn, những tiếng la thất thanh vang lên, đồng đội của Trí bị thương, máu loang đỏ trên nền đất khô. Khói lửa, tiếng nổ và tiếng kêu cứu hòa vào nhau thành một âm thanh hỗn loạn mà đến bây giờ ông vẫn không thể quên. Không thể chờ cứu viện, Trí cùng vài chiến sĩ khác lao ra kéo từng người bị thương vào nơi an toàn. Đạn pháo rơi liên tiếp, nhưng những người lính vẫn kiên cường, vừa tìm điểm trú, vừa băng bó, vừa động viên nhau cố gắng sống sót.
Khi tiếng pháo ngừng hẳn, trời đã nhá nhem tối. Đơn vị thiệt hại nặng, nhưng điều khiến Trí trăn trở nhất là khoảnh khắc nhìn thấy những đồng đội nằm im trong im lặng. Chiến tranh không chỉ có những trận đánh với kẻ thù trước mặt, mà còn là những rủi ro bất ngờ không ai lường trước. Đêm đó, Trí nằm bên hầm đất, nghe tiếng khóc nghẹn của thương binh, nghe hơi thở đứt quãng của bạn bè, và lòng nặng trĩu một nỗi đau không thể gọi thành tên.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng pháo trong những dịp lễ hội quê nhà, ông lại rùng mình nhớ đến ngày mưa đạn năm ấy. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về pháo lạc trên chiến trường Campuchia mãi là vết hằn không bao giờ phai trong trái tim Phạm Minh Trí



