Người có công giúp đỡ cách mạng

Phạm Minh Vũ-nguyên chiến sĩ pháo cao xạ thuộc Sư đoàn Phòng không 361

Dù đi lại khó khăn với đôi mắt không còn trọn vẹn, tôi vẫn luôn tự hào vì mình đã cống hiến một phần xương thịt để đổi lấy bầu trời xanh trong, thanh bình của thủ đô ngày hôm nay.

Đắk Lắk04/08/2026Xã Bình Sơn (Đoàn xã Bình Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Minh Vũ, nguyên chiến sĩ pháo cao xạ thuộc Sư đoàn Phòng không 361. Cuối tháng 12 năm 1972, Hà Nội oằn mình gánh chịu những trận mưa bom hủy diệt từ máy bay chiến lược B-52 của giặc Mỹ. Trận địa pháo của đại đội tôi đặt bên bờ sông Hồng luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay địch. Đêm ngày 26 tháng 12, bầu trời thủ đô rực sáng bởi những vệt đạn đan chéo và tiếng gầm rú điếc tai của động cơ phản lực. Tôi lúc đó là pháo thủ số 1, có nhiệm vụ đạp cò, điều khiển hướng bắn chính xác cho khẩu pháo 57 ly bốc lửa.

Một quả bom tạ nổ vang lên ngay sát mâm pháo của chúng tôi. Ánh chớp chói lòa cùng sức ép nghẹt thở hất văng tôi ra khỏi công sự bám đầy bụi đất. Khi tỉnh lại, tôi thấy mắt trái mình tối sầm, máu rỉ ra ướt đẫm khuôn mặt sạm đen vì khói súng, chân phải cũng gãy gập gập đớn đau. Nhìn thấy xích pháo vẫn còn đạn và đồng đội đang ra sức nạp băng, tôi bò ngược trở lại ghế bắn, dùng một mắt còn lại căn đường ngắm vào một vệt sáng B-52 đang lao tới và nhấn cò liên tục.

Khẩu pháo của chúng tôi gầm lên, góp phần bắn rơi tại chỗ một "pháo đài bay" ngay trên bầu trời đêm Hà Nội. Trận đánh ấy đã cướp đi mắt trái và một phần bàn chân của tôi, biến tôi thành một thương binh hạng 2/4. Dù đi lại khó khăn với đôi mắt không còn trọn vẹn, tôi vẫn luôn tự hào vì mình đã cống hiến một phần xương thịt để đổi lấy bầu trời xanh trong, thanh bình của thủ đô ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phạm Minh Vũ-nguyên chiến sĩ pháo cao xạ thuộc Sư đoàn Phòng không 361 | Câu chuyện thời hoa lửa