Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Phạm Ngọc Cầu

Ninh Bình16/04/2026Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ (Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những năm tháng chiến đấu gian khổ, ác liệt trên các chiến trường, những thương binh, bệnh binh trở về cuộc sống đời thường với nhiều thương tật trên cơ thể. Đất nước hòa bình, những người lính Cụ Hồ lại kiên cường trên trận tuyến mới, tích cực tham gia lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình, góp sức xây dựng quê hương. Họ chính là những thương binh bình dị tỏa sáng giữa đời thường. Có dịp về xã Bạch Long cũ nay là xã Giao Bình, tỉnh Ninh Bình, nếu hỏi đến ông Phạm Ngọc Cầu, cán bộ lão thành người con, người cựu chiến binh, tấm gương tiêu biểu của người lính cụ Hồ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thì dường như ai cũng biết và trân quý ông . Ông sinh ngày mùng 3 tháng 3 năm 1940, huy hiệu 60 năm tuổi Đảng. là bệnh binh mất sức 61% và nhiễm chất độc hóa học Dioxin. Hiện ông đang cư trú tại thôn Liêm Hải, xã Giao Bình, tỉnh Ninh Bình. Ông được sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, sớm giác ngộ lý tưởng cộng sản, thấm nhuần lòng yêu nước, 16 tuổi ông đã “trốn nhà” tham gia nhập ngũ với khát khao của tuổi trẻ muốn được góp phần công sức của mình vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Ông đã có mặt ở Hải Phòng. Sau thời gian tập luyện, ông đã trực tiếp lái con tàu 1980 đoàn tàu Hồng Hà tiền thân của đoàn tàu Không số ngày đêm chuyên chở vũ khí, đạn dược, lương thực, thực phẩm chi viện cho miền Nam đánh Mỹ. Nơi ông cùng đồng đội neo đậu lại là Bến Thủy, Sông Gianh và cũng ở địa danh này, ông đã được đồng đội tổ chức truy điệu sống khi lặn xuống sông rà phá bom từ trường với số lượng 150 quả trong một đêm. Để cho giao thông đường thủy thông suốt nối liền huyết mạch Bắc Trung Nam. Nơi dừng chân lâu nhất, cũng là nơi bắn phá ác liệt nhất của đế quốc Mỹ là bến phà Long Đại, điểm chuyển hàng hóa chi viện cho chiến trường Quảng Trị.,Đồng đội của ông hy sinh rất nhiều nhưng với phẩm chất của người lính cụ Hồ gan dạ, dũng cảm, can trường, sẵn sàng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, ông đã cùng đồng đội tiếp tục tiến sâu vào thành cổ, tham gia các chiến dịch Sông Gianh, đường 9 Nam Lào…. 20 năm, lăn lộn khắp các chiến trường vào sinh ra tử phẩy khó khăn, gian khổ, hiểm nguy nhưng ông không nao núng tinh thần . Phát huy phẩm chất thép của người lính cụ Hồ, ông tiếp tục tham gia vào công tác xã hội ở địa phương, cương trực, thẳng thắn, gần gũi nhân dân, tận tụy với công việc được giao. Có lần trước sự lâm nguy của con Đê Cổ Vạy Bạch Long khi cơn đại hồng thủy ập đến . Thấu hiểu được hậu quả khôn lường ông đã không ngần ngại lao vào gian khó đóng cọc, ngăn nước cứu đê khi đó ông đã 60 tuổi.

Noi gương ông nhiều người đã làm theo ông ... và khúc đê đã được cứu thoát khỏi dòng soáy khi thuỷ triều lên cao. Nhờ có tinh thần quả cảm, được tôi luyện giữa khói lửa của cuộc chiến tranh tàn khốc , trong những năm chống Mỹ của người lính cụ Hồ. Phẩm chất cao đẹp đó đã được ông truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ trẻ của địa phương. Và ông từng nói:” Miệng nói tay làm, lời nói đi đôi với việc làm, không chần chừ, do dự , không ngại khó ngại khổ, không so đo tính toán thiệt hơn”. Đó là những nét đẹp dung dị trong đời sống đời thường của ông Phạm Ngọc Cầu - cựu chiến binh, anh bộ đội cụ Hồ trưởng thành trong mưa bom bão đạn . Giờ đây, khi tuổi cao , vết thương chiến tranh , chất độc da cam có nhiều biến chứng, sức khoẻ của ông yếu dần. Nhưng ông vẫn miệt mài cắt tỉa cây cảnh, làm đẹp cho đời, tặng cây cho các trường học trên địa bàn xã.Ngày ngày, ông sum vầy bên con cháu, chắt và truyền dạy những bài học về tình yêu tổ quốc và đạo lí làm người . Biết sống tử tế và nhân văn xứng đáng với truyền thống gia đình và phẩm chất cao đẹp của người lính được hun đúc từ bom đạn của ông . Một tấm gương thật đâng trân quý biết bao! Tự hào và trân quý biết bao những tấm gương sang mãi phẩm chất anh bộ đội cụ Hồ làm rạng rỡ truyền thống Cựu chiến binh Việt nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn