Bài viết

Phạm Ngọc Đức

Phú Thọ05/05/2026Phạm Ngọc Đức (Đoàn xã Đan Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một buổi chiều, khi nắng đã dịu, chúng tôi tìm đến nhà bác – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi. Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường làng yên bình, khác xa với những năm tháng mà bác gọi là “thời hoa lửa”.

Bác rót nước, giọng chậm rãi:
“Ngày đó, bằng tuổi các cháu bây giờ, bác đã khoác ba lô ra trận. Không ai nghĩ nhiều về sống chết, chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần mình.”

Bác kể về những đêm hành quân trong rừng sâu, những bữa cơm vội vàng, những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Đôi mắt bác chợt xa xăm khi nhắc đến một người bạn thân – người đã hy sinh ngay trước ngày hòa bình.

“Cậu ấy bảo với bác: ‘Nếu tớ không về, cậu nhớ sống thay phần của tớ nhé.’”
Bác dừng lại một chút, rồi mỉm cười:
“Thế là bác sống… sống để nhớ, sống để kể lại.”

Chúng tôi lặng đi. Những câu chuyện không phải là trang sách, mà là ký ức bằng xương bằng thịt, bằng nước mắt và cả niềm tự hào.

Trước khi ra về, bác chỉ nói một điều giản dị:
“Các cháu bây giờ không phải cầm súng, nhưng hãy sống cho tử tế, học tập cho tốt. Đó cũng là cách để tri ân quá khứ.”

Chiều hôm đó, chúng tôi bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ, lòng mang theo một điều lớn lao hơn những gì đã nghe.

Có những câu chuyện không chỉ để nhớ…
Mà để tiếp tục được kể – bằng chính cách sống của mỗi chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn