PHẠM NGỌC THẠCH – NGƯỜI BÁC SĨ ĐẶT SỨ MỆNH CỨU NGƯỜI LÊN TRÊN TẤT CẢ

Trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, có những người không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn bước vào nơi nguy hiểm nhất. Họ mang theo thuốc men, dụng cụ y tế và một niềm tin giản dị: còn người bị thương thì còn phải cứu. Một trong những con người như thế là Phạm Ngọc Thạch, một trí thức, bác sĩ và nhà hoạt động cách mạng đã dành phần lớn cuộc đời cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân.
Phạm Ngọc Thạch sinh năm 1909 tại Sài Gòn. Ông được đào tạo về y khoa và có điều kiện làm việc trong môi trường chuyên môn. Nhưng thay vì lựa chọn một cuộc sống bình yên, ông tham gia hoạt động cách mạng và gắn cuộc đời mình với sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trong những năm kháng chiến, ngành y tế đứng trước vô vàn khó khăn. Thuốc men thiếu thốn, bệnh viện dã chiến phải di chuyển, điều kiện vệ sinh hạn chế, trong khi thương binh và người dân mắc bệnh cần được chăm sóc ngày càng nhiều. Một bác sĩ trong thời chiến không chỉ cần kiến thức chuyên môn mà còn phải có lòng can đảm và sức chịu đựng phi thường.
Phạm Ngọc Thạch đã dành nhiều tâm huyết xây dựng nền y tế cách mạng. Ông đặc biệt quan tâm đến công tác phòng chống bệnh tật, chăm sóc sức khỏe cho bộ đội và nhân dân. Với ông, cứu chữa một người bệnh không chỉ là nhiệm vụ nghề nghiệp mà còn là trách nhiệm đối với con người.
Trong những năm tháng chiến tranh, ông nhiều lần đi đến những vùng khó khăn để trực tiếp kiểm tra tình hình y tế. Ông không đứng từ xa để chỉ đạo mà tìm cách đến gần với những người đang cần giúp đỡ.
Năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra quyết liệt, Phạm Ngọc Thạch vào chiến trường miền Nam để nghiên cứu và chỉ đạo công tác y tế. Nhưng trong chuyến công tác ấy, ông bị bệnh nặng và qua đời.
Ông ra đi khi đất nước vẫn còn chiến tranh.
Điều khiến người ta xúc động khi nhắc đến Phạm Ngọc Thạch là ông đã lựa chọn một cách cống hiến rất đặc biệt. Nếu người lính cầm súng để bảo vệ đồng đội thì người bác sĩ cầm dụng cụ y tế để giành lại sự sống cho họ.
Chiến tranh thường được nhớ đến qua những trận đánh, những chiến thắng và những người lính ngoài mặt trận. Nhưng phía sau mỗi trận đánh là biết bao con người âm thầm giữ gìn sự sống: y sĩ, bác sĩ, hộ lý, dân công, những người vận chuyển thuốc và những người chăm sóc thương binh.
Phạm Ngọc Thạch là một trong những người như thế.
Ngày hôm nay, chúng ta bước vào bệnh viện trong điều kiện có đầy đủ thuốc men, máy móc và đội ngũ y tế. Có thể chúng ta không nghĩ nhiều về những ngày mà một viên thuốc cũng quý giá, một cuộn băng cũng phải tiết kiệm, một ca phẫu thuật phải thực hiện trong điều kiện thiếu thốn.
Nhưng những người làm y tế thời chiến đã từng sống và làm việc trong hoàn cảnh đó.
Câu chuyện của Phạm Ngọc Thạch nhắc chúng ta rằng có nhiều cách để yêu nước. Có người bảo vệ Tổ quốc bằng khẩu súng. Có người bằng cây bút. Có người bằng kiến thức. Và có người bằng đôi bàn tay cứu chữa người bệnh.
Điều quan trọng là họ đã đặt lợi ích của cộng đồng lên trên sự an toàn của bản thân.
Đó chính là vẻ đẹp của một thế hệ đã sống giữa thời hoa lửa.



