Anh hùng Lao động

PHẠM NGỌC THẠCH – NGƯỜI THẦY THUỐC HẾT LÒNG VÌ NHÂN DÂN

tác giả: Trần Diệp Anh

Gia Lai30/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Ngọc Thạch sinh ngày 7-5-1909 tại Quy Nhơn, Bình Định. Mồ côi mẹ từ năm 2 tuổi, không lâu sau lại mất cha, ông được chị gái nuôi dưỡng và tạo điều kiện học tập. Với tư chất thông minh, ông theo học y khoa tại Hà Nội, sau đó sang Pháp và tốt nghiệp bác sĩ tại Paris năm 1934.

Trở về Việt Nam năm 1936, Phạm Ngọc Thạch vừa hành nghề y vừa tích cực tham gia các hoạt động yêu nước. Tháng 3-1945, ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương và có vai trò quan trọng trong việc xây dựng lực lượng Thanh niên Tiền phong. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông trở thành Bộ trưởng Bộ Y tế đầu tiên của Chính phủ lâm thời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, sau đó đảm nhiệm nhiều trọng trách trong ngành y tế và công tác cách mạng.

Không chỉ là một bác sĩ giỏi, Phạm Ngọc Thạch còn dành trọn tâm huyết cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân. Ông đặc biệt quan tâm đến công tác phòng, chống bệnh tật, nghiên cứu y học và xây dựng nền y tế cách mạng trong điều kiện vô cùng khó khăn của đất nước.

Năm 1968, dù sức khỏe đã suy giảm, ông vẫn vào chiến trường miền Nam để trực tiếp tổ chức cứu chữa thương binh, chăm sóc sức khỏe cho nhân dân và chiến sĩ. Sau thời gian làm việc trong điều kiện gian khổ, ông qua đời ngày 7-11-1968 do bệnh nặng và sốt rét ác tính.

Sự ra đi của Phạm Ngọc Thạch để lại niềm tiếc thương sâu sắc. Ông được đồng nghiệp và những người từng làm việc cùng kính trọng bởi tài năng, lòng nhân ái và tinh thần tận tụy. Giáo sư André Roussel từng gọi ông là “một người hiền vĩ đại”.

Cuộc đời Phạm Ngọc Thạch là hình ảnh đẹp của một người trí thức yêu nước, một bác sĩ luôn đặt sức khỏe và hạnh phúc của nhân dân lên trên lợi ích cá nhân. Những đóng góp của ông cho nền y học Việt Nam vẫn còn giá trị sâu sắc, trở thành tấm gương về lòng tận tụy, tinh thần trách nhiệm và lý tưởng phụng sự Tổ quốc, nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn