PHẠM NGỌC THẠCH – NGƯỜI THẦY THUỐC KHÔNG RỜI CHIẾN TRƯỜNG
PHẠM NGỌC THẠCH – NGƯỜI THẦY THUỐC KHÔNG RỜI CHIẾN TRƯỜNG
Có những người bước vào chiến tranh bằng khẩu súng.
Có những người lại mang theo một chiếc túi thuốc.
Phạm Ngọc Thạch là một trong những người như thế.
Ông là một bác sĩ, nhà khoa học và nhà hoạt động cách mạng.
Trong những năm tháng đất nước chiến tranh, ông không chỉ làm công việc nghiên cứu và chữa bệnh trong điều kiện bình thường.
Ông đã đi vào những nơi gian khó để chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.
Với người thầy thuốc, chiến trường có một nhiệm vụ đặc biệt.
Không phải là tìm cách đánh bại đối phương.
Mà là tìm cách giữ lại sự sống.
Giữa bom đạn, một viên thuốc có thể quý hơn vàng.
Một ca cấp cứu thành công có thể giữ lại một người cha cho gia đình.
Một người lính được cứu có thể trở về với đơn vị.
Vì thế, công việc của người bác sĩ cũng trở thành một phần của cuộc chiến đấu.
Phạm Ngọc Thạch đã dành phần lớn cuộc đời cho y học và sự nghiệp cách mạng.
Ông góp phần xây dựng nền y tế cách mạng, nghiên cứu các bệnh truyền nhiễm và trực tiếp tham gia công tác y tế trong kháng chiến.
Năm 1968, ông qua đời tại chiến trường miền Nam.
Ông ra đi khi cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
Có những người nằm lại nơi chiến trường với một khẩu súng bên mình.
Có những người nằm lại với chiếc túi cứu thương.
Nhưng tất cả đều có chung một mong muốn:
Đất nước được hòa bình.
Ngày nay, khi bước vào một bệnh viện, chúng ta thấy những phòng khám sáng đèn, những thiết bị hiện đại và những người thầy thuốc ngày đêm chăm sóc bệnh nhân.
Có thể chúng ta không nhìn thấy những năm tháng thiếu thốn của nền y tế thời chiến.
Nhưng phía sau nền y học hôm nay là những thế hệ đã đặt những viên gạch đầu tiên trong vô vàn khó khăn.
Phạm Ngọc Thạch là một trong những con người như vậy.
Ông nhắc chúng ta rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trên chiến trường.
Một bác sĩ cứu người cũng đang góp phần bảo vệ đất nước.
Một nhà khoa học miệt mài nghiên cứu cũng đang phục vụ Tổ quốc.
Một người thầy thuốc tận tâm với bệnh nhân cũng đang viết nên một câu chuyện đẹp.
Có những người không cầm súng nhưng vẫn đi qua chiến tranh bằng một trái tim của người lính – trái tim luôn hướng về sự sống.



