Anh hùng Lao động

PHẠM NGỌC THẠCH - TỔNG CÔNG TRÌNH SƯ CỦA Y TẾ KHÁNG CHIẾN NAM BỘ - KỲ 3

Kỳ 3 đưa chúng ta vào rừng sâu kháng chiến Nam Bộ những năm 1945-1954. Đây là giai đoạn bác sĩ Phạm Ngọc Thạch thực hiện một "siêu dự án" hậu cần: Xây dựng hệ thống y tế kháng chiến từ con số không. Đối với sinh viên MTU, đây là bài học về quy hoạch hạ tầng trong điều kiện khắc nghiệt. Không có bệnh viện bê tông cốt thép, bác sĩ Thạch đã thiết kế nên những "bệnh viện ẩn mình" dưới tán rừng đước, rừng tràm. Bài viết tập trung khai thác tư duy "kỹ thuật hiện trường" của ông: từ việc thiết lập các

Vĩnh Long06/02/2026Đoàn khoa Kiến trúc (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Quy hoạch "Mặt bằng y tế" giữa rừng sâu Sau ngày 23/9/1945, khi Pháp quay lại xâm lược, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch đã cùng Chính phủ rút ra chiến khu. Ông đối mặt với một hiện trạng ngổn ngang: thương binh tăng nhanh, thuốc men cạn kiệt, dịch bệnh sốt rét rừng hoành hành. Với tư duy của một nhà quy hoạch, ông bắt tay vào việc thiết kế mạng lưới y tế dã chiến.

Ông không xây dựng các trung tâm tập trung dễ bị oanh tạc. Thay vào đó, ông quy hoạch các "mô-đun y tế" phân tán. Mỗi trạm xá, bệnh viện được thiết kế như một cấu kiện linh hoạt, có thể tháo lắp và di chuyển nhanh chóng. Đây chính là mô hình "kiến trúc tạm thời" nhưng có công năng tối ưu, đặt nền móng cho ngành quân y Việt Nam.

2. "Thi công" dược phẩm từ nội lực Khủng hoảng vật tư y tế là bài toán lớn nhất. Bác sĩ Thạch đã chỉ đạo thành lập các phòng thí nghiệm ngay giữa rừng. Ông tận dụng kiến thức hóa học để hướng dẫn anh em chiết xuất thuốc chữa bệnh từ thảo dược địa phương.

[Image: A forest laboratory with primitive glass tools producing essential medicines]

Tại đây, chúng ta thấy sự giao thoa tuyệt vời giữa y học và kỹ thuật. Ông tính toán các công thức hóa học với độ chuẩn xác tuyệt đối để tạo ra nước cất, thuốc mỡ và đặc biệt là vắc-xin. Cách ông vận hành những "nhà máy dược trong lòng đất" giống như cách một kỹ sư MTU tận dụng vật liệu tại chỗ để thi công công trình vùng sâu vùng xa. Sự sáng tạo này đã gia cố "sức chịu tải" của quân đội ta trước sự bao vây kinh tế của kẻ thù.

3. Logistics quân y – Nối thông những nhịp cầu sống Làm sao để đưa thương binh từ tiền tuyến về hậu phương an toàn qua sông rạch miền Tây? Bác sĩ Thạch đã thiết lập các đường dây giao liên y tế. Ông tận dụng ghe xuồng, thiết kế các trạm trung chuyển bí mật ven kênh rạch.

Trong xây dựng, việc thông suốt luồng vận chuyển quyết định tiến độ; trong y tế kháng chiến, nó quyết định tính mạng. Ông tính toán thời gian di chuyển của mỗi chặng để đảm bảo thương binh được cấp cứu trong "giờ vàng". Hệ thống logistics y tế do ông thiết kế bền vững đến mức dù giặc càn quét liên miên, mạch máu tiếp tế vẫn không hề đứt đoạn.

4. Đào tạo "Vật liệu người" chất lượng cao Đối với bác sĩ Thạch, con người là bộ phận chịu lực chính của hệ thống. Ông mở các lớp đào tạo ngắn hạn, biến những thanh niên nông dân thành những người thợ y tế mẫn cán. Ông dạy họ không chỉ kỹ thuật băng bó mà còn là kỷ luật công trường y đức.

Ông thường xuyên có mặt ở hiện trường khốc liệt nhất để trực tiếp chỉ đạo. Hình ảnh vị trí thức gầy gò, lội sình, đeo ống nghe giữa rừng đã trở thành biểu tượng truyền lửa cho thế hệ trẻ. Ông dạy chúng ta rằng: Một người quản lý dự án giỏi phải là người dám đứng ở vị trí khó khăn nhất để giám sát và động viên anh em "thi công".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
PHẠM NGỌC THẠCH - TỔNG CÔNG TRÌNH SƯ CỦA Y TẾ KHÁNG CHIẾN NAM BỘ - KỲ 3 | Câu chuyện thời hoa lửa