Phạm Ngũ Lão
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, thời Trần nổi lên như một thiên anh hùng ca về tinh thần yêu nước và sức mạnh chống giặc ngoại xâm. Góp phần vào sự vẻ vang đó không thể không nhắc đến danh tướng Phạm Ngũ Lão – một biểu tượng cao đẹp của con người "văn võ song toàn", xuất thân bình dân nhưng chí hướng cao cả, trở thành trụ cột vững chắc của triều đình. Phạm Ngũ Lão (1255-1320) sinh ra tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, tỉnh Hải Dương (nay thuộc Hưng Yên) trong một gia đình nông dân nghèo. Câu chuyện về cuộc đời ông trước khi trở thành vị tướng lừng lẫy là một huyền thoại đẹp. Người ta thường nhớ đến ông với hình ảnh "chàng trai đan sọt" mải miết suy nghĩ binh thư bên vệ đường, đến nỗi quân lính của Hưng Đạo Vương giáo đâm vào đùi cũng không hay biết. Sự kiện ấy không chỉ cho thấy sự tập trung cao độ, mà còn thể hiện một khát vọng lớn lao: không muốn sống cuộc đời bình thường mà muốn lập công danh rạng rỡ, giúp nước giúp dân. Sự nghiệp quân sự của Phạm Ngũ Lão thực sự bắt đầu khi ông được Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn phát hiện tài năng. Dưới sự rèn giũa của vị Tiết chế, chàng thanh niên đan sọt năm nào nhanh chóng bộc lộ tài thao lược, trở thành một trong những danh tướng xuất sắc nhất trong hai cuộc kháng chiến chống quân Nguyên - Mông. Ông là một vị tướng bách chiến bách thắng, người đã cùng quân đội nhà Trần chặn đứng vó ngựa xâm lược tàn bạo, lập nhiều chiến công hiển hách, đồng thời đánh dẹp quân Ai Lao, Chiêm Thành, giữ vững biên cương phương Nam. Phạm Ngũ Lão không chỉ là sự nể phục một nhà quân sự tài ba, mà còn là sự kính trọng một nhân cách cao thượng. Ông không chỉ giỏi võ nghệ mà còn văn hay, thể hiện rõ nhất qua bài thơ "Thuật hoài" (Tỏ lòng). Chỉ với 28 chữ, bài thơ đã phác họa nên tư thế hào hùng của người nam nhi thời Trần: "Hoành sóc giang sơn cáp kỷ thu" (Múa giáo non sông trải mấy thâu). Đó là hình ảnh người anh hùng cầm ngang ngọn giáo, đứng giữa đất trời, thể hiện tầm vóc lớn lao và khí thế hiên ngang, gắn liền với vận mệnh quốc gia. Đặc biệt, câu thơ "Nam nhi vị liễu công danh trái / Tu thính nhân gian thuyết Vũ Hầu" (Công danh nam tử còn vương nợ / Luống thẹn tai nghe chuyện Vũ Hầu) cho thấy một nhân cách khiêm tốn. Dù lập chiến công hiển hách, Phạm Ngũ Lão vẫn luôn cảm thấy mình chưa đóng góp được nhiều, vẫn còn nợ nước. Lòng trung quân ái quốc và sự khiêm nhường ấy chính là vẻ đẹp sáng ngời nhất của ông. Tóm lại, Phạm Ngũ Lão là một nhân cách lớn, một danh tướng có tâm và tài trọn vẹn. Ông là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ về ý chí vượt khó, lòng yêu nước, chí lớn và tinh thần học hỏi không ngừng. Hình ảnh chàng đan sọt năm xưa đã trở thành một biểu tượng bất diệt của người Việt Nam: từ nghèo khó mà thành anh hùng, vì dân tộc mà sống và chiến đấu.



