Thân nhân liệt sĩ, người có công

Phạm Thị Bê – Người mẹ 95 tuổi thấp thỏm mất ngủ đêm xuân và chuyến xe hy vọng cuối đời tìm đứa con liệt sĩ

Bà Phạm Thị Bê (95 tuổi) là mẹ đẻ và là thân nhân trực tiếp của Liệt sĩ Nguyễn Văn Dũng (khi đi lính tên là Nguyễn Văn Lung, mất năm 1985 tại chiến trường sát biên giới Campuchia). Hoàn cảnh gia đình thuộc diện khó khăn, hiện mẹ đang sống cùng con gái là bà Trương Thị Em (76 tuổi). Suốt 40 năm qua, nỗi nhớ thương người con trai út hiếu thảo – người từng lầm lũi đi xin lúa, xin gạo về cho cả nhà ăn và đã hy sinh khi chưa kịp lập gia đình – khiến mẹ nhiều đêm không thể ngủ ngon và thỉnh thoảng vẫn

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Đoàn Trường Đại học Kinh tế - Luật (Đoàn Trường Đại học Kinh tế - Luật)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ƯỚC NGUYỆN CUỐI ĐỜI TRÊN CHUYẾN XE TÌM CON VÀ NỖI NHỚ VẸN NGUYÊN BỐN THẬP KỶ CỦA NGƯỜI MẸ ĐẤT CHỢ MỚI

Trong ký ức của những người ở lại, có những sự hy sinh đã hóa thân vào hồn sông núi, trở thành nỗi niềm đau đáu dằng dặc suốt nhiều thập kỷ. Như tấm lòng của người mẹ già Phạm Thị Bê từng khắc khoải qua bao mùa mưa nắng, đó là câu chuyện về Liệt sĩ Nguyễn Văn Dũng (tên đi lính là Nguyễn Văn Lung) - người chiến sĩ quả cảm mang chí khí kiên trung của mảnh đất An Giang. Anh ngã xuống nơi chiến trường biên giới xa xôi khi tuổi đời còn phơi phới, gửi lại thanh xuân nơi đất bạn để bảo vệ bình yên cho Tổ quốc, để lại nỗi nhớ thương bóp nghẹt tâm can cho người mẹ già nơi quê nhà. Trang sử gia đình ấy đã hòa vào dòng chảy của non sông, biến hình bóng người con trai út hiếu thảo thành biểu tượng bất tử về lòng yêu nước và tình mẫu tử thiêng liêng.

Sinh sống tại ấp Mỹ Trung, thị trấn Mỹ Luông, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang - vùng đất giàu truyền thống cách mạng, cuộc đời cụ Phạm Thị Bê gắn liền với sự tảo tần, chịu thương chịu khó. Trong ký ức xa xăm của mẹ, anh Dũng là người con trai út vô cùng hiếu thảo, những năm tháng gian khó từng lầm lũi đi xin từng hạt lúa, hạt gạo về nuôi cả gia đình. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh lên đường ra trận và anh dũng hy sinh vào năm 1985 tại chiến trường sát biên giới Campuchia khi chưa kịp lập gia đình riêng. Trải qua 41 năm dằng dặc trôi qua trong nước mắt, nỗi nhớ thương con chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng mẹ, khiến người mẹ già nhiều đêm không thể ngủ ngon và thỉnh thoảng vẫn mơ thấy hình bóng con trở về.

Hiện nay, ở tuổi 95, dẫu trí nhớ đã giảm sút nhiều do tuổi cao sức yếu, hoàn cảnh gia đình lại thuộc diện khó khăn, đang nương tựa cùng người con gái lớn là bà Trương Thị Em (76 tuổi), nhưng cụ Bê chưa từng ngừng hy vọng tìm thấy con. Bước ngoặt mang theo phép màu của tình người và công nghệ đã đến khi Công an tỉnh An Giang tổ chức xe đưa đón thân nhân liệt sĩ đi lấy mẫu ADN nhằm phục vụ công tác xác minh danh tính. Hay tin dữ liệu sinh trắc học có thể giúp tìm lại hình hài đứa con út, người mẹ già 95 tuổi đã vô cùng xúc động, thấp thỏm mất ngủ cả đêm để kịp lên chuyến xe nghĩa tình, mang theo niềm hy vọng mãnh liệt của một người mẹ ở tuổi xế chiều.

Hành trình dằng dặc tìm con của cụ Phạm Thị Bê giờ đây đã được tiếp thêm sức mạnh từ sự quan tâm sâu sắc của Đảng, Nhà nước và lực lượng Công an. Đối với mẹ, cuộc đợi chờ dẫu có kéo dài bao lâu, chỉ cần có một cơ hội dù là nhỏ nhất để xác định danh tính và đưa hài cốt của anh Dũng về với gia đình thờ cúng, đó sẽ là niềm an ủi thiêng liêng và sự cứu rỗi lớn nhất cho tâm hồn khắc khoải của mẹ trước khi nhắm mắt xuôi tay. Khát vọng thiêng liêng ấy không chỉ làm ấm lòng hương hồn người chiến sĩ nơi chín suối, mà còn trở thành một tượng đài cao đẹp về tình mẫu tử bất diệt trên mảnh đất Chợ Mới anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phạm Thị Bê – Người mẹ 95 tuổi thấp thỏm mất ngủ đêm xuân và chuyến xe hy vọng cuối đời tìm đứa con liệt sĩ | Câu chuyện thời hoa lửa