Cựu Thanh niên xung phong

Phạm Thị Đậu – Một cái tên giuwac những năm tháng hoa lửa

Nguyễn Thị Hồng Vân

Quảng Ngãi15/08/2026xã Hải Hưng (Xã Hải Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái tên được nhắc đến rất nhiều trong sách giáo khoa, trên những trang sử hào hùng của dân tộc. Nhưng cũng có những cái tên tưởng như rất đỗi bình dị, không xuất hiện dày đặc trong những bài học lịch sử, vậy mà phía sau đó lại là cả một cuộc đời đã đi qua chiến tranh, mất mát và hy sinh.

Phạm Thị Đậu là một cái tên như thế.

Khi tìm hiểu về những câu chuyện thời hoa lửa, tôi nhận ra rằng lịch sử không chỉ được làm nên bởi những vị tướng, những người anh hùng được trao danh hiệu hay những chiến công vang dội. Lịch sử còn được tạo nên từ hàng triệu con người bình thường đã sống một cuộc đời phi thường trong những thời khắc đặc biệt của đất nước.

Và có lẽ, điều đáng quý nhất của những câu chuyện ấy chính là chúng nhắc chúng ta rằng: đằng sau hai chữ “chiến thắng” luôn có những con người bằng xương bằng thịt đã chấp nhận hy sinh.

Khi tuổi trẻ gặp những năm tháng chiến tranh

Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình.

Chúng ta đến trường, được học tập, được ước mơ về tương lai, được trò chuyện cùng bạn bè, được trở về nhà sau một ngày dài. Những điều tưởng như rất bình thường ấy, với thế hệ đi trước, có những lúc lại là một ước mơ xa xỉ.

Chiến tranh đã từng đi qua đất nước này bằng tiếng bom, tiếng súng và những cuộc chia ly.

Trong những năm tháng ấy, biết bao người trẻ đã phải tạm gác lại những ước mơ riêng. Có người rời mái trường. Có người rời gia đình. Có người rời quê hương. Họ bước vào cuộc chiến với hành trang giản dị nhất: lòng yêu nước và niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình.

Phạm Thị Đậu cũng thuộc về một thế hệ như thế.

Nhắc đến tên bà, điều khiến tôi suy nghĩ không phải chỉ là những gì đã xảy ra trong quá khứ, mà còn là câu hỏi: Nếu tôi được sinh ra trong thời đại ấy, tôi sẽ làm gì?

Có lẽ chúng ta rất khó trả lời.

Bởi chỉ khi đứng trước hoàn cảnh thực sự, con người mới biết mình có thể can đảm đến đâu.

Nhưng những người đi trước đã lựa chọn.

Họ lựa chọn Tổ quốc.

Họ lựa chọn đồng bào.

Họ lựa chọn đứng về phía những điều lớn lao hơn cuộc đời riêng của mình.

Một cái tên, một ký ức, một thế hệ

Tôi nghĩ về Phạm Thị Đậu không phải như một nhân vật xa xôi nằm trong những trang sách.

Tôi muốn nghĩ về bà như một người phụ nữ bằng xương bằng thịt, từng có những niềm vui, những nỗi sợ, những người thân yêu và những ước mơ riêng.

Chính điều đó làm câu chuyện về chiến tranh trở nên chân thật hơn.

Bởi người hy sinh không phải là những con số.

Họ là những người mẹ.

Những người cha.

Những người con.

Những người vợ.

Những người bạn.

Những cô gái, chàng trai từng có cả một tương lai ở phía trước.

Khi chiến tranh đi qua, những người còn sống tiếp tục cuộc đời của mình. Nhưng ký ức về những năm tháng ấy không bao giờ thực sự biến mất.

Nó ở lại trong mái tóc bạc của những người cựu chiến binh.

Ở lại trong những tấm ảnh đã ngả màu.

Ở lại trong những câu chuyện được kể lại bên mâm cơm gia đình.

Ở lại trong những nén hương trước phần mộ người đã khuất.

Và ở lại trong những cái tên mà thế hệ hôm nay cần phải nhớ.

Phạm Thị Đậu – một cái tên bình dị nhưng không nên bị lãng quên.

Điều gì còn lại sau chiến tranh?

Chiến tranh rồi sẽ kết thúc.

Những tiếng súng rồi sẽ im.

Những con đường từng phủ đầy khói lửa rồi sẽ trở lại màu xanh.

Nhưng nỗi đau của con người thì không thể biến mất chỉ bằng một ngày hòa bình.

Có những người trở về nhưng không còn nguyên vẹn.

Có những người không bao giờ trở về.

Có những gia đình chờ đợi một người thân đến cuối đời.

Và có những người mẹ mang nỗi đau ấy xuống lòng đất.

Vì thế, khi nhắc đến những người đã đi qua thời hoa lửa, chúng ta không chỉ cần nói về chiến công. Chúng ta còn cần nói về sự hy sinh.

Bởi nếu chỉ nhìn lịch sử bằng những chiến thắng, chúng ta sẽ thấy một bức tranh hào hùng.

Nhưng nếu nhìn lịch sử bằng trái tim, chúng ta sẽ thấy trong đó có nước mắt.

Và chính những giọt nước mắt ấy khiến chúng ta càng hiểu giá trị của hòa bình.

Hòa bình hôm nay được viết bằng ký ức hôm qua

Có một điều tôi luôn cảm thấy day dứt khi đọc về thế hệ cha anh.

Đó là chúng ta đang được hưởng rất nhiều điều mà đôi khi chúng ta coi là hiển nhiên.

Một buổi sáng bình yên.

Một lớp học đầy tiếng cười.

Một bữa cơm có đầy đủ người thân.

Một con đường không có tiếng bom.

Một lá cờ tung bay trong bầu trời yên bình.

Nhưng để có được những điều bình thường ấy, đã có biết bao người phải trải qua những tháng ngày không bình thường.

Đó chính là lý do chúng ta cần nhớ.

Nhớ không phải để sống mãi trong quá khứ.

Nhớ để biết mình đang đứng ở đâu.

Nhớ để hiểu rằng hòa bình không phải món quà tự nhiên mà có.

Nhớ để biết trân trọng cuộc sống.

Và nhớ để sống có trách nhiệm hơn với đất nước.

Tôi tin rằng đó cũng là ý nghĩa sâu xa của việc lưu giữ những câu chuyện thời hoa lửa. Cổng thông tin lịch sử của Trung ương Đoàn hiện lưu giữ hàng trăm nghìn nhân vật và câu chuyện, với mục đích để những ký ức ấy tiếp tục được kể cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Ngọn lửa không bao giờ tắt

“Thời hoa lửa” không chỉ là một cụm từ đẹp.

Đó là một phần tuổi trẻ của cả một thế hệ.

Có những người đã dành tuổi trẻ cho đất nước để thế hệ sau có thể có một tuổi trẻ bình yên.

Phạm Thị Đậu là một trong những cái tên giúp chúng ta nhìn thấy phần người phía sau lịch sử.

Từ câu chuyện của bà, tôi hiểu rằng lòng yêu nước đôi khi không bắt đầu từ những điều quá lớn lao.

Nó có thể bắt đầu từ việc biết trân trọng quê hương.

Biết nhớ về những người đã hy sinh.

Biết sống tử tế với cộng đồng.

Biết học tập và nỗ lực để trở thành một người có ích.

Và quan trọng nhất, biết mình đang được sống trong một nền hòa bình mà bao thế hệ đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ của họ.

Có thể chúng ta không thể quay trở lại những năm tháng chiến tranh.

Không thể gặp những con người đã nằm lại.

Không thể nói với họ một lời cảm ơn trực tiếp.

Nhưng chúng ta có thể làm một điều:

Sống thật xứng đáng với những gì họ đã trao lại.

Để rồi một ngày, khi những câu chuyện về thời hoa lửa tiếp tục được kể cho những thế hệ sau, chúng ta có thể tự hào nói rằng:

Chúng tôi đã không quên.

Không quên những con người đã hy sinh.

Không quên những tháng năm đất nước từng chìm trong khói lửa.

Không quên giá trị của hòa bình.

Và không quên rằng phía sau mỗi trang sử vàng là những con người bình dị đã viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình.

Trong dòng chảy ấy, Phạm Thị Đậu không chỉ là một cái tên được lưu giữ trong ký ức.

Đó còn là một lời nhắc nhở.

Một lời tri ân.

Một ngọn lửa.

Ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của ký ức – ngọn lửa mà thế hệ hôm nay có trách nhiệm gìn giữ để không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn