Phạm thị hoà
Một buổi chiều năm 1968, trời tối dần, nhưng bộ đội vẫn cần qua sông gấp.
Bom vừa dứt, khói còn bốc lên
Mọi người còn do dự
Nhưng mẹ nói:
👉 “Còn người là còn chèo!”
Mẹ chèo thuyền ra giữa sông.
Đúng lúc đó:
Máy bay quay lại
Bom rơi gần mặt nước
Sóng dội mạnh, con thuyền chao đảo.
Mẹ vẫn cố giữ tay chèo…
Và rồi mẹ hy sinh ngay trên sông.
👉 Câu chuyện khiến người ta nhớ mãi:
một người mẹ đã sống và mất đi ngay trong khi làm nhiệm vụ của mình.



