Phạm Thị Mười- Thanh niên xumg phong trong thời kì kháng chiến chống Mỹ
Thông tin nhân chứng - Họ và tên: Phạm Thị Mười (Thanh niên xung phong) - Năm sinh: 1948 - Quê quán: Thôn Tống Thỏ Bắc - Xã Đông Mỹ - Thành phố Thái Bình - Tỉnh Thái Bình - Trú quán: Tổ dân phố Gia Lễ - Phường Trà Lý – Tỉnh Hưng Yên - Tóm tắt quá trình: Bà là thanh niên xung phong trong thời kì kháng chiến chống Mỹ khi tuổi còn rất trẻ. Bà đã tự nguyện tham gia từ năm 1965-1972, làm công việc như lấp hố bom, bốc hàng, chở hàng, đắp ụ pháo, đó là việc chính c
Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước đã đầy bóng giặc, năm 1965 khi vừa tròn 18 tuổi, trong khi đó hai người anh của bà đã đi cứu nước, chỉ còn lại một mình bà ở nhà nên bà đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc tình nguyện xung phong đi, nhưng không được gia đình ủng hộ vì vậy bà đã trốn đi, lúc chuẩn bị đi gia đình mới biết bà xung phong đi. Khi đi xe đến Ninh Bình bà cùng tiểu đoàn phải đi bộ từ ga Ninh Bình đến huyện Hoàng Hà - xã Hoàng Hợp (Thanh Hóa) sau đó đóng quân ở đó, vừa học chính trị vừa đi thi công làm đêm. Đêm hôm đầu tiên đi lấp hố bom ở đầu cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) cả đại đội đang làm thì bị thả pháo sáng địch đến đánh làm mất 10 người, bị thương 30 người. Đến 3 giờ đêm thì rút quân về nơi đóng quân. Sau 2 năm đóng quân thì được thay quân rồi được ra Hà Nội, Hải Phòng, Hải Dương trong một năm cũng làm các công việc như thế.
Tháng 7/1968 có lệnh của cấp trên vào đường Trường Sơn Hồ Chí Minh, lại học chính trị, bà là đảng viên và được cấp trên cử đi. Lúc đầu đi tàu từ Hải Phòng vào đến Vinh và nghỉ ngơi 3 - 4 ngày rồi lại đi hành quân 2 tháng mới vào đơn vị và gặp rất nhiều khó khăn, gian khổ trên đường mới tới đơn vị trong rừng, đóng quân từ cây số 0 (đường mòn Hồ Chí Minh) vào cây số 72 (giáp biên giới Lào). Trọng điểm đơn vị của bà phụ trách là K12 vừa làm đêm vừa làm ngày làm hi sinh mất 7 người, đến khi đơn vị không còn người nữa thì được bổ sung thêm 2 đơn vị mới sáp nhập thêm vào.
Có một lần đơn vị bà làm ban ngày, bà là người đầu tiên gánh 4 quả bom chống tăng lên trên đỉnh để ốp đánh đá cho lăn xuống suối để thông xe, một nhiệm vụ khó khăn và bà đã bị thương được đơn vị tìm thấy đang bị vùi dưới lớp đất đá và được cõng về dưới hang cấp cứu, được nghỉ ngơi một tuần rồi lại tiếp tục công việc
Cuối năm 1969, thì được chuyển sang bên Lào 6 tháng, được triệu tập lên núi đá để nghe sự hoạt động của vùng địch để mọi người nắm được và đối phó, sau đó quân đội ta đã phát hiên ra Mỹ và bao vậy chúng đến khi còn 1 thằng Mỹ thì đã ra đầu hàng, bắt nói mọi thông tin, lúc đó quân đội ta đang thiếu lương thực trầm trọng khi bị Mỹ bao vây không ra được và được lệnh của cấp trên cho đến mở đường thì quân ta mới ra được sau đó được về nước và tiếp tục công việc.
Đến đầu năm 1970, có lệnh của nhà nước là Mỹ ngừng bắn trong 10 ngày nên cho thi công làm việc vào ban ngày. Nhưng mới được 2 ngày thì Mỹ quay lại đánh dọc đường toàn là cơ sở bộ đội mình nhà đựng các loại hàng gồm đạn dược, lương thực, thực phẩm để đưa vào nam, sau đó nó lại đánh trúng làm tan nát đơn vị của bà việc đó đã khiến gần một trung đội bị thương, bị thương 30; 40 người, và đơn vị của bà được đưa ra viện đoàn 59 để điều trị. Lúc đấy bà bị thương 7 viên bom bi và được cấp cứu lấy ra 4 bị và hiện nay còn 3 bị vẫn trong người, nằm viện 1 tháng xong cho đi ăn dưỡng ở viện đoàn đó, đây là giai đoạn cực khổ nhất của bà. Năm 1972, chuyển sang quân đội làm hậu cần, tiếp phẩm, đánh máy, làm được 2 tháng thì viết đơn xin cho về địa phương.



