PHẠM THỊ NÍNH – NGƯỜI MẸ GIỮA DÒNG NGƯỜI BIỂU TÌNH
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên
Có những người mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng cả cuộc đời lại gắn với cuộc đấu tranh của quê hương. Phạm Thị Nính (1916–1954), quê Củ Chi, là một người mẹ như thế.
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Củ Chi là vùng đất đầy bom đạn. Người dân nơi đây vừa lao động, vừa che chở cán bộ, nuôi dưỡng phong trào cách mạng. Bà Phạm Thị Nính cũng tham gia những hoạt động đấu tranh của nhân dân.
Năm 1954, khi cuộc kháng chiến đang bước vào những ngày quyết liệt, bà tham gia một cuộc biểu tình của nhân dân. Đó không phải một trận đánh có tiếng súng. Chỉ là những người dân đứng cạnh nhau, cùng cất tiếng nói phản đối áp bức, đòi quyền sống và hòa bình.
Nhưng kẻ thù đã nổ súng. Giữa dòng người, Phạm Thị Nính đã hy sinh. Bà ra đi khi mới 38 tuổi. Một người phụ nữ bình thường đã nằm xuống trong một cuộc đấu tranh của nhân dân. Nhưng câu chuyện về bà còn đau đớn hơn khi nhìn vào gia đình.
Bà có một người con trai duy nhất và một người con nuôi. Cả hai đều đã hy sinh. Một người mẹ mất con. Rồi chính người mẹ ấy cũng nằm lại. Ba con người trong một gia đình đã gửi tuổi trẻ và mạng sống cho quê hương. Có lẽ không có nỗi đau nào lớn hơn đối với một người mẹ khi phải chứng kiến những đứa con lần lượt ra đi.
Nhưng Phạm Thị Nính đã không sống cho riêng mình. Bà sống giữa một thời đại mà số phận của mỗi gia đình gắn chặt với số phận của quê hương. Sau này, bà được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Danh hiệu ấy không thể đưa người mẹ trở về. Không thể trả lại người con trai duy nhất. Nhưng đó là sự ghi nhận đối với một người mẹ đã chịu những mất mát quá lớn trong chiến tranh. Phạm Thị Nính – người mẹ của Củ Chi, người đã hy sinh giữa một cuộc biểu tình năm 1954.
Bà không ngã xuống trên một chiến trường rộng lớn. Bà ngã xuống giữa những người dân đang đấu tranh cho quê hương. Có những người mẹ đi vào lịch sử bằng những chiến công. Có những người mẹ đi vào lịch sử bằng những mất mát không gì bù đắp được.
Và câu chuyện của Phạm Thị Nính nhắc chúng ta rằng:
Đằng sau mỗi cuộc chiến là những gia đình đã mất đi những người thân yêu nhất.
Đằng sau mỗi ngày hòa bình là những người mẹ đã từng tiễn con đi mà không biết ngày trở lại.



