Phạm Thị Phàn – Người nữ lái xe vượt Cổng Trời
rong số 40 nữ lái xe Trường Sơn, Phạm Thị Phàn là một trong những gương mặt tiêu biểu về tinh thần dũng cảm và mưu trí.
Cuối năm 1969, tuyến đường số 12 qua khu vực Cổng Trời trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ. Đây là con đường độc đạo nối cửa khẩu Cha Lo với tuyến vận tải chiến lược sang Lào. Máy bay địch ngày đêm rải bom, khiến nhiều đoạn đường bị cày xới, giao thông nhiều lần bị chia cắt.
Đêm ngày 2/4/1969, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp phải đưa một đoàn xe chở đầy vũ khí và đạn dược vượt qua Cổng Trời để chi viện cho chiến trường miền Nam. Hiểu rõ mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ, nữ chiến sĩ Phạm Thị Phàn, khi ấy chỉ hơn 20 tuổi với vóc người nhỏ bé, đã tình nguyện lái chiếc xe đi đầu.
Đoàn xe lặng lẽ tiến trong màn đêm. Ánh sáng duy nhất là chiếc đèn nhỏ dưới gầm xe. Tiếng động cơ hòa cùng tiếng máy bay địch gầm rú trên bầu trời khiến ai cũng cảm nhận rõ sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Khi chiếc xe của chị vừa leo lên đỉnh dốc Cổng Trời, ánh sáng từ gầm xe vô tình phản chiếu lên vách núi. Máy bay Mỹ lập tức phát hiện và chuẩn bị đánh trúng tọa độ.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chị không hề chần chừ. Bằng sự bình tĩnh và kinh nghiệm, chị đạp mạnh chân ga, đưa chiếc xe lao nhanh về phía trước. Các xe phía sau lập tức bám theo. Chỉ ít phút sau khi toàn bộ đoàn xe vượt qua, nơi vừa đi qua đã bị bom Mỹ dội xuống dữ dội, cả một vùng núi chìm trong khói lửa.
Nhờ quyết định dứt khoát ấy, toàn bộ đoàn xe cùng số vũ khí quý giá đã đến nơi an toàn, góp phần kịp thời chi viện cho chiến trường.
Chiến công đặc biệt đó đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh ghi nhận bằng việc tặng chị một chiếc đồng hồ Poljot. Với chị, đó không chỉ là phần thưởng mà còn là biểu tượng thiêng liêng của niềm tin, sự động viên và trách nhiệm đối với Tổ quốc. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, chiếc đồng hồ ấy vẫn được chị gìn giữ như một báu vật của cuộc đời.
Sau chiến tranh, cũng như nhiều đồng đội khác, chị mang theo những di chứng của chiến tranh nhưng chưa bao giờ hối tiếc. Điều khiến chị tự hào nhất là đã góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi của dân tộc.



