Phạm Thị Thao
Người nữ Tiểu đoàn trưởng và hành trình không có dấu chân dừng lại
Chúng tôi — những đoàn viên thanh niên Đà Nẵng hôm nay, lớn lên giữa thời bình, khi thành phố mình rực sáng ánh đèn sông Hàn mỗi tối, nhưng trong sâu thẳm, vẫn luôn tự hỏi:
“Những người đi trước đã phải đánh đổi điều gì để chúng tôi có được cuộc sống bình yên như bây giờ?”
Câu trả lời đến từ những câu chuyện như của bà Phạm Thị Thao — người nữ Tiểu đoàn trưởng từng gánh trên vai “trăm cân gạo, nghìn dặm đường”, mà vẫn giữ trong tim một niềm tin son sắt vào Đảng, vào Tổ quốc.
Năm ấy, bà mới ngoài đôi mươi. Đường Trường Sơn chưa có tên trên bản đồ, nhưng in hằn dấu chân của hàng trăm cô gái Đà Nẵng gùi gạo, gánh vũ khí, vượt bom rơi đạn nổ để kịp chi viện cho chiến trường miền Nam.
Họ gọi tiểu đoàn ấy là Tiểu đoàn nữ 232, còn bà — người chỉ huy nhỏ bé nhưng gan dạ — là Phạm Thị Thao, “Tiểu đoàn trưởng không sợ chết, chỉ sợ hàng không đến kịp cho đồng đội”.
Có những đêm rừng núi Quảng Nam – Kon Tum mưa như trút nước, vai áo rách tả tơi, chân trần lấm máu, vậy mà bà vẫn động viên đồng đội:
“Gạo còn, người còn – đường còn, cách mạng còn!”
Cứ thế, những chuyến gùi nối tiếp chuyến gùi, hơn 5.000 tấn hàng hóa đã được các chị chuyển qua tuyến lửa trong bốn năm trời gian khổ. Không súng, không xe, chỉ có đôi vai gầy và ý chí sắt đá.
Khi địch treo giải 5.000 đô la Mỹ cho ai bắt được “Tiểu đoàn trưởng Thao”, bà chỉ cười:
“Tiền của chúng không mua nổi lòng trung thành của người con gái Đà Nẵng đâu.”
Ngày chiến tranh qua đi, bà trở về, không chọn yên nghỉ, mà lại bắt đầu một hành trình khác – hành trình tri ân. Bà cùng đồng đội đi khắp nơi tìm mộ liệt sĩ, vận động xây nhà tình nghĩa, hỗ trợ cựu thanh niên xung phong. Người ta hỏi:
“Giờ bà còn gì cho riêng mình?”
Bà chỉ mỉm cười: “Còn đồng đội, còn thế hệ trẻ, là còn tất cả.”
Nghe chuyện bà, chúng tôi, những đoàn viên trẻ của thành phố bên bờ sông Hàn thấy lòng mình đầy ắp tự hào. Bởi hóa ra, “thanh xuân cống hiến” không chỉ là khẩu hiệu, mà từng là hơi thở, là sinh mệnh của cả một thế hệ.
Hôm nay, giữa thành phố năng động, hiện đại này, chúng tôi nguyện khắc ghi lời bà để lại: “Sống là để cho đi. Còn sức thì còn làm. Còn tuổi trẻ thì còn cống hiến.”
Đà Nẵng – thành phố anh hùng, thành phố của những con người như bà – sẽ mãi là điểm tựa tinh thần cho tuổi trẻ chúng tôi bước tiếp. Để mỗi việc làm hôm nay, mỗi sáng kiến, mỗi hành động tình nguyện – đều là một ngọn lửa nhỏ, nối dài ngọn lửa của những người như Phạm Thị Thao, cháy mãi giữa dòng chảy của thời gian.



