Phạm Thị Tín – đôi mắt đau nhưng vẫn muốn ra chiến trường
Phạm Thị Tín – đôi mắt đau nhưng vẫn muốn ra chiến trường
Phạm Thị Tín là một nữ y tá Hà Nội.
Năm 1954, bà mới 21 tuổi.
Khi nhận nhiệm vụ tham gia chiến dịch, sức khỏe của bà không hoàn toàn thuận lợi.
Bà bị đau mắt.
Đơn vị cho bà ở lại.
Nếu nhìn theo lý lẽ thông thường, đó là một quyết định hợp lý.
Chiến trường thiếu thốn.
Điều kiện y tế khó khăn.
Người bị đau mắt sẽ càng khó làm việc.
Nhưng Phạm Thị Tín không muốn ở lại.
Bà vẫn quyết tâm đi.
Câu chuyện ấy được ghi lại trong tư liệu về những nữ y tá tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Điều đáng chú ý không phải là bà có sức khỏe tốt.
Mà chính là bà biết mình đang gặp khó khăn nhưng vẫn muốn được đóng góp.
Đối với một cô gái 21 tuổi, quyết định ấy không hề nhỏ.
Chiến trường cách xa Hà Nội.
Đi hàng trăm cây số.
Không biết bao giờ trở về.
Không biết điều gì sẽ xảy ra.
Nhưng tiếng gọi của chiến trường đã khiến bà thay đổi quyết định.
Trong chiến tranh, đôi khi lòng quyết tâm không biểu hiện bằng một hành động lớn.
Nó chỉ là một câu nói:
“Tôi vẫn muốn đi.”
Và sau câu nói ấy là cả một hành trình.
Những người như Phạm Thị Tín cho thấy lực lượng quân y Điện Biên Phủ không chỉ gồm những người có sức khỏe tốt.
Có cả những cô gái trẻ sẵn sàng vượt qua hạn chế của bản thân để đến nơi đất nước cần họ.



