Phạm Thị Tuyết
Đêm vượt sông
"Tôi đã đi qua hàng chục trận đánh, nhưng đêm vượt sông năm ấy là đêm tôi không bao giờ quên."
Đó là lời mở đầu của bác Bùi Đức Minh, cựu chiến binh từng chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Bác kể, cuối năm 1974, đơn vị nhận nhiệm vụ tập kích một kho đạn lớn của địch nằm bên kia con sông Vàm Cỏ.
Muốn tiếp cận mục tiêu, cả đại đội phải vượt sông trong đêm bằng những chiếc xuồng nhỏ.
Đêm ấy không có trăng.
Mặt sông đen như mực.
Mỗi chiến sĩ đều được quán triệt: không được phát ra bất kỳ tiếng động nào, bởi chỉ cần bị phát hiện, toàn bộ đơn vị sẽ trở thành mục tiêu của pháo binh và đèn pha từ bờ bên kia.
Người chèo chiếc xuồng đầu tiên là Tiểu đội trưởng Phan Quốc Hùng.
Anh vốn là ngư dân trước khi nhập ngũ nên rất giỏi sông nước.
Anh quay lại nói nhỏ với đồng đội:
"Qua được con sông này là chúng ta tiến gần hơn đến ngày đất nước thống nhất."
Xuồng lặng lẽ rẽ nước.
Không ai nói thêm lời nào.
Bỗng giữa dòng sông, một chiến sĩ phía sau bị chuột rút, chiếc mái chèo rơi xuống nước.
Tiếng "tõm" vang lên giữa màn đêm.
Ngay lập tức, từ phía địch, những chùm pháo sáng bắn vọt lên trời.
Mặt sông sáng rực.
Tiếng súng đại liên nổ dữ dội.
Đạn cày nát mặt nước.
Các xuồng tản ra.
Có chiếc bị lật.
Có người bị thương.
Trong khoảnh khắc ấy, Tiểu đội trưởng Hùng không cho xuồng quay lại.
Anh hô lớn:
"Tiếp tục tiến lên! Không được dừng!"
Vừa dứt lời, anh trúng một viên đạn vào vai.
Máu nhuộm đỏ mái chèo.
Nhưng anh vẫn cắn răng, tiếp tục đưa xuồng áp sát bờ.
Khi người cuối cùng lên được bờ an toàn, anh mới gục xuống.
May mắn, anh được quân y cứu sống.
Rạng sáng hôm sau, trận tập kích bắt đầu.
Chỉ trong chưa đầy ba mươi phút, kho đạn của địch bốc cháy dữ dội.
Những tiếng nổ liên tiếp làm rung chuyển cả một vùng.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Đơn vị rút lui an toàn.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác Minh nhiều lần trở lại bến sông năm ấy.
Con sông vẫn chảy hiền hòa.
Hai bên bờ đã mọc lên những ngôi nhà mới.
Trẻ em vô tư nô đùa trên bến nước.
Bác đứng rất lâu rồi nói:
"Ngày xưa, nơi này đầy khói lửa. Bây giờ chỉ còn tiếng cười. Đó là phần thưởng lớn nhất của người lính."
Một đoàn viên hỏi:
"Thưa bác, điều gì giúp các bác không sợ hãi khi đối mặt với bom đạn?"
Bác Minh mỉm cười:
"Chúng tôi cũng biết sợ chứ. Nhưng phía sau mình là Tổ quốc, là gia đình, là hàng triệu người dân đang mong hòa bình. Vì thế, không ai cho phép mình lùi bước."
Câu trả lời ấy khiến cả hội trường lặng đi.
Nhìn dòng sông trong ký ức của bác, chúng em hiểu rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi lòng dũng cảm của những con người bình dị, sẵn sàng vượt qua hiểm nguy vì độc lập, tự do của dân tộc.
Đêm vượt sông năm ấy đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.
Nhưng ý chí quyết chiến, quyết thắng của những người lính năm xưa vẫn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay – sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.



