Cựu chiến binh

PHẠM THỊ YÊM – ĐÓA HOA TRÊN VÀNH ĐAI LỬA GIO LINH

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một vùng đất mà tên gọi đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù nhưng là niềm tự hào kiêu hãnh của nhân dân ta: Quảng Trị. Giữa mưa bom bão đạn của vĩ tuyến 17, có những người con gái đã tạm gác lại mái tóc thề, gác lại ước mơ đôi mươi để khoác lên mình màu áo xanh sờn bạc. Hôm nay, chúng cháu – thế hệ trẻ xã Gio Linh – xin được nghiêng mình kể lại câu chuyện về bác Phạm Thị Yêm, người con ưu tú của Thôn 4. Một cuộc đời đã đi qua "hoa" và "lửa

Quảng Trị26/01/2026Đoàn xã Gio Linh (Đoàn xã Gio Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một vùng đất mà tên gọi đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù nhưng là niềm tự hào kiêu hãnh của nhân dân ta: Quảng Trị. Giữa mưa bom bão đạn của vĩ tuyến 17, có những người con gái đã tạm gác lại mái tóc thề, gác lại ước mơ đôi mươi để khoác lên mình màu áo xanh sờn bạc. Hôm nay, chúng cháu – thế hệ trẻ xã Gio Linh – xin được nghiêng mình kể lại câu chuyện về bác Phạm Thị Yêm, người con ưu tú của Thôn 4. Một cuộc đời đã đi qua "hoa" và "lửa", để lại cho chúng cháu bài học vô giá về lòng yêu nước và sự tận hiến.

Chương I: Khúc quân hành giữa mùa hè đỏ lửa

Bác Phạm Thị Yêm sinh năm 1954, lớn lên khi quê hương Gio Linh đang bị chia cắt bởi dòng sông Bến Hải. Tuổi thơ của bác không phải là tiếng sáo diều mà là tiếng đại bác gầm vang, là những đêm ngủ dưới hầm sâu. Chính mảnh đất "tuyến đầu" ấy đã hun đúc trong người con gái Thôn 4 một ý chí kiên cường, bất khuất.

Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái – bác đã quyết định nhập ngũ. Đây là thời điểm lịch sử vô cùng khốc liệt, khi chiến trường Quảng Trị trở thành "túi bom" của thế giới với chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ. Giữa lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc, cô thiếu nữ Phạm Thị Yêm vẫn kiên định với lý tưởng: "Còn giặc là còn đi chiến đấu". Việc bác lên đường vào năm 1972 không chỉ là nhiệm vụ, mà là một lời thề sắt son với quê hương, gia đình.

Chương II: Bản lĩnh người lính nữ (1972 - 1975)

Giai đoạn từ năm 1972 đến 1975 là quãng thời gian thử thách lòng dũng cảm của bác Yêm. Trong đội hình quân đội, bác đã cùng đồng đội băng qua những cánh rừng cháy sém vì chất độc hóa học, những đoạn đường bị cày xới bởi bom B-52.

Là một nữ chiến sĩ trên đất lửa, bác đã phải chịu đựng biết bao gian khổ. Đó là những cơn sốt rét rừng ngắt quãng, là những bữa cơm hòa cùng cát bụi chiến trường, là những đêm trực chiến bên mâm pháo hay những chuyến giao liên đầy hiểm nguy. Nhưng vượt lên trên tất cả, tinh thần "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" đã giúp bác đứng vững.

Bác đã sống và chiến đấu bằng tất cả nhiệt huyết, chứng kiến những ngày đất nước chuyển mình trong các chiến dịch lớn, cho đến ngày đại thắng mùa Xuân năm 1975. Khi lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập, bác Phạm Thị Yêm đã vỡ òa trong niềm hạnh phúc chung của dân tộc. Sau khi hoàn thành sứ mệnh lịch sử, năm 1975 bác phục viên trở về địa phương, mang theo niềm tự hào của một người chiến thắng.

Chương III: Người giữ lửa truyền thống giữa thời bình

Trở về Thôn 4 sau khói lửa chiến tranh, bác lại bắt đầu một cuộc chiến mới: Cuộc chiến chống lại nghèo nàn, lạc hậu và hàn gắn vết thương quê hương. Với bản lĩnh của người lính, bác luôn gương mẫu, đi đầu trong mọi phong trào tại địa phương, nuôi dạy con cháu nên người và giữ vẹn nguyên phẩm chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ".

Năm 2004, bác chính thức được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh. Đây là sự ghi nhận muộn màng nhưng vô cùng trân quý cho những năm tháng vào sinh ra tử của bác. Trong tổ chức Hội, bác Yêm luôn là hạt nhân đoàn kết, thường xuyên chia sẻ những ký ức thời chiến để giáo dục thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình. Đối với bác, tham gia Hội là để tiếp tục được phục vụ nhân dân, được sống giữa tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn