Bài viết

PHẠM TIẾN DUẬT – Con chim lửa của Trường Sơn huyền thoại

Thái Nguyên21/08/2026xã An Long (Xã An Long)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng đã đi qua nhưng không bao giờ bị lãng quên. Có những con người đã sống giữa bom đạn, gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường để đất nước có được ngày hòa bình. Trong số những người ấy, nhà thơ Phạm Tiến Duật là một gương mặt đặc biệt. Ông vừa là người lính, vừa là nhà thơ đã dùng những câu thơ trẻ trung, sôi nổi để ghi lại hình ảnh người lính Trường Sơn trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.

Tôi biết đến Phạm Tiến Duật qua những trang sách viết về “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”. Ban đầu, tôi chỉ ấn tượng với những chiếc xe không kính và hình ảnh những người lính lái xe trên đường Trường Sơn. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra phía sau những câu thơ ấy là cả một câu chuyện về tuổi trẻ, lòng dũng cảm và tình đồng đội trong thời chiến.

Phạm Tiến Duật sinh năm 1941 tại Phú Thọ. Năm 1964, sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội, ông nhập ngũ và hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn. Những năm tháng sống và chiến đấu giữa núi rừng Trường Sơn đã trở thành nguồn cảm hứng lớn cho thơ ca của ông.

Ngày ấy, Trường Sơn không chỉ có những con đường quanh co giữa núi rừng mà còn có bom đạn và những hiểm nguy luôn rình rập. Những người lính lái xe phải vận chuyển hàng hóa, vũ khí và lương thực từ hậu phương vào chiến trường. Những chiếc xe vốn đã không nguyên vẹn lại tiếp tục phải vượt qua những cung đường đầy khó khăn.

Trong hoàn cảnh ấy, Phạm Tiến Duật không chỉ là một người lính mà còn là một người quan sát rất tinh tế. Ông nhìn thấy ở những người đồng đội của mình sự trẻ trung, lạc quan và tình cảm chân thành.

Có lần, giữa một chặng đường hành quân, những người lính gặp nhau sau một quãng đường dài. Xe của họ đều đã trải qua những cung đường gian khổ. Người thì quần áo lấm bụi, người thì khuôn mặt hốc hác vì thiếu ngủ. Thế nhưng, khi gặp nhau, họ vẫn cười nói vui vẻ.

Một người lính nhìn chiếc xe của bạn rồi bật cười:

– Xe cậu còn nguyên hơn xe tôi đấy!

Người khác đáp lại:

– Thế mà vẫn chạy tốt!

Những câu nói giản dị ấy có lẽ chẳng có gì đặc biệt trong cuộc sống bình thường. Nhưng giữa chiến trường, tiếng cười của những người lính lại trở thành nguồn động viên lớn lao. Họ hiểu rằng mình không đơn độc. Bên cạnh họ luôn có những người đồng đội cùng chia sẻ gian khổ và cùng hướng về một mục tiêu.

Phạm Tiến Duật đã ghi lại những khoảnh khắc ấy bằng thơ. Ông không né tránh sự khốc liệt của chiến tranh, nhưng trong thơ ông, người lính vẫn hiện lên với một tinh thần rất trẻ: bình tĩnh, ngang tàng, lạc quan và giàu tình đồng đội.

Những chiếc xe không kính trong thơ ông trở thành hình ảnh đặc biệt. Chúng không còn đơn thuần là những phương tiện vận chuyển mà trở thành biểu tượng cho sự khắc nghiệt của chiến tranh và ý chí vượt lên hoàn cảnh của người lính.

Điều khiến tôi xúc động nhất là dù phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, những người lính vẫn có chung một niềm tin. Họ hiểu rằng phía sau mình là quê hương, gia đình và đồng bào đang chờ đợi. Phía trước là chiến trường, nhưng họ vẫn tiến lên.

Phạm Tiến Duật đã biến những điều bình dị ấy thành những vần thơ đầy sức sống. Thơ của ông không mang vẻ buồn bã, bi lụy mà có giọng điệu trẻ trung, tự nhiên. Đọc thơ ông, tôi có cảm giác như đang được gặp những người lính Trường Sơn bằng xương bằng thịt: họ biết gian khổ nhưng không đầu hàng gian khổ; biết hiểm nguy nhưng vẫn giữ được nụ cười và tình đồng đội.

Năm 1972, tập thơ “Vầng trăng quầng lửa” của Phạm Tiến Duật được xuất bản, góp phần khẳng định vị trí của ông trong nền thơ ca kháng chiến chống Mỹ. Những sáng tác của ông đã giúp hình ảnh người lính Trường Sơn đến gần hơn với bạn đọc.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ những ngày tháng chiến tranh. Những con đường Trường Sơn năm xưa giờ đã đổi thay. Những người lính năm nào cũng đã trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những câu thơ của Phạm Tiến Duật vẫn còn đó, nhắc nhở thế hệ sau về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Tôi nghĩ, “thời hoa lửa” không chỉ là một thời kỳ có chiến tranh. Đó còn là thời tuổi trẻ của biết bao con người. Họ đã đem những năm tháng đẹp nhất của đời mình gửi vào những con đường, những cánh rừng và những trận chiến để đổi lấy hòa bình cho đất nước.

Phạm Tiến Duật đã dùng thơ để lưu giữ một phần ký ức của thời đại ấy. Qua những câu thơ của ông, tôi hiểu hơn về người lính Việt Nam: dù trong hoàn cảnh nào cũng giữ vững niềm tin, tình đồng đội và tình yêu quê hương, đất nước.

Hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường và được tự do theo đuổi ước mơ. Những điều tưởng như bình thường ấy đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và tuổi trẻ của thế hệ cha anh.

Vì thế, mỗi khi đọc lại những câu thơ viết về người lính Trường Sơn, tôi càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình. Và tôi cũng hiểu rằng những con người như Phạm Tiến Duật đã không chỉ viết nên những bài thơ hay, mà còn góp phần lưu giữ một câu chuyện đẹp về tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn