Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Phạm Trí Liên

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên từ những năm tháng gian khổ, nơi biết bao người con đã gửi lại tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Trong dòng ký ức ấy, câu chuyện về cựu chiến binh Phạm Trí Liên, người từng chiến đấu trong đội hình Đại đoàn 308, là một câu chuyện xúc động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần vượt qua gian khổ của thế hệ “thời hoa lửa”.

Bắc Ninh25/08/2026Đoàn xã Lương Sơn (Lương Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Trí Liên sinh năm 1930, xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ vào mùa thu năm 1950. Anh là lính trinh sát tại chiến dịch Cao Bằng - Lạng Sơn, tham gia đào công sự và vây đánh quân Pháp. Sau đó, anh tham gia cuộc chiến Điện Biên Phủ, bị thương nặng trong một trận đánh nhưng vẫn giúp chữa trị cho đồng đội sau khi phục hồi. Anh luôn nhớ về những ngày chiến đấu, kêu gọi thế hệ trẻ giữ gìn hòa bình.

Mùa thu năm 1950, khi vừa tròn 20 tuổi, chàng trai Phạm Trí Liên đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ, tham gia cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Những ngày đầu trong quân ngũ cũng là lúc ông bước vào những thử thách khắc nghiệt của chiến trường: hành quân xuyên rừng, thiếu thốn lương thực, thuốc men và thường xuyên đối mặt với hiểm nguy.

Trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950, Phạm Trí Liên làm nhiệm vụ trinh sát. Ông cùng đồng đội khảo sát địa hình, chuẩn bị trận địa tại khu vực Bông Lau - Lũng Phầy trên đường số 4, một địa bàn hiểm trở thuộc Tràng Định, Lạng Sơn. Những công việc âm thầm ấy góp phần phục vụ các trận đánh, làm thất bại nhiều hoạt động của quân Pháp.

Ngày 10/10/1950, Tràng Định được giải phóng. Cũng trong thời gian này, Bác Hồ đã gặp cán bộ, chiến sĩ Đại đoàn 308 và nhân dân địa phương. Đó là một dấu mốc đặc biệt trong hành trình chiến đấu của những người lính trẻ, trong đó có Phạm Trí Liên.

Gian khổ không làm người lính chùn bước

Sau Chiến dịch Biên giới, Phạm Trí Liên tiếp tục tham gia phục vụ các chiến dịch. Đến năm 1954, khi thực dân Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, ông lại cùng đồng đội hành quân vào chiến trường.

Địa hình đồi núi hiểm trở, đường cơ động khó khăn, thiếu nước uống khiến việc chiếm lĩnh trận địa kéo dài nhiều ngày. Có những thời điểm nguồn tiếp tế không thể đến được chiến trường, người lính phải chia nhau từng nắm cơm, từng chai nước ít ỏi.

Trong một trận đánh, Phạm Trí Liên khi ấy giữ chức Trung đội phó, được giao nhiệm vụ phối hợp hỏa lực từ xa. Ông cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt nhưng vẫn giữ vững tinh thần, hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Những ngày tháng ấy đã để lại trong ông những ký ức không thể phai mờ. Đó không chỉ là ký ức về chiến trận, mà còn là tình đồng chí, đồng đội, những lần chia nhau từng ngụm nước, từng miếng ăn giữa núi rừng và những khoảnh khắc cùng nhau vượt qua ranh giới sinh tử.

Một đời không quên đồng đội

Sau những năm tháng chiến đấu, Phạm Trí Liên trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng ký ức về chiến trường vẫn luôn ở lại. Những người đồng đội năm xưa, những ngày hành quân gian khổ và những mất mát của chiến tranh trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.

Điều ông luôn muốn nhắn nhủ tới thế hệ sau là hãy biết trân trọng hòa bình hôm nay. Bởi đằng sau cuộc sống bình yên là biết bao sự hy sinh của những người đã đi qua chiến tranh. Trong câu chuyện của mình, ông nhắc thế hệ trẻ nhớ rằng chính sự hy sinh của cha anh đã góp phần làm nên cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bài học gửi lại cho tuổi trẻ hôm nay

Câu chuyện về Phạm Trí Liên không chỉ là một hồi ức lịch sử. Đó còn là bài học về lý tưởng sống, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu quê hương, đất nước.

Thế hệ trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ cha anh. Nhưng mỗi đoàn viên, thanh niên đều có thể tiếp nối truyền thống bằng những việc làm thiết thực: học tập tốt, lao động sáng tạo, sống có trách nhiệm, đoàn kết với cộng đồng và góp sức xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những con người từng sống trong thời đại ấy vẫn để lại ánh sáng cho hôm nay.

Phạm Trí Liên và những người lính Đại đoàn 308 đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được xây dựng từ những năm tháng không bình yên của cha anh. Vì vậy, biết ơn quá khứ chính là sống tốt hơn trong hiện tại và có trách nhiệm với tương lai.

Xin được tri ân những người lính đã đi qua “thời hoa lửa”, những người đã góp một phần tuổi xuân của mình vào trang sử vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn