Cựu chiến binh

Phạm Trí Liên - Hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc

Bắc Ninh26/08/2026xã Mỹ Hiệp (Xã Mỹ Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phạm Trí Liên - Hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc

Dưới những làn mưa bom bão đạn, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn cười vang nơi chiến hào. Họ gắn kết với nhau bằng tình đồng đội, chia nhau từng ngụm nước, lát khoai giữa rừng già sâu thẳm. Có những người lính đã ngã xuống khi chưa kịp nói lời từ biệt, nhưng những người ở lại vẫn luôn giữ lời hứa: "Sẽ sống và chiến đấu thay phần cho cả những người đã đi xa". Từ trận Điện Biên Phủ oanh liệt, những ngày gian khổ trên dãy Trường Sơn, cho đến những ngày bảo vệ biên giới, các anh luôn mang trong mình trái tim cháy bỏng tình yêu quê hương và niềm tin tất thắng.

Mùa thu năm 1950, khi đất nước gọi tên, chàng trai 20 tuổi Phạm Trí Liên (phường Cảnh Thụy) đã tạm gác lại sách vở, hăng hái lên đường nhập ngũ. Bác nhớ lại những đêm hành quân xuyên rừng, đói rét, bệnh tật bủa vây. Đã bao lần bác chứng kiến đồng đội hy sinh, người mất đôi mắt, người mất cả đôi chân, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như sợi chỉ. Thế nhưng, ai cũng kiên cường tiến về phía trước vì nhiệm vụ cao cả.

Trong chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950, bác Liên tham gia làm lính trinh sát tại con đèo Bông Lau – Lũng Phầy. Đây được coi là "cửa tử" với địa hình hiểm trở, một bên là núi cao, một bên là vực sâu. Tại đây, quân ta đã đào công sự hàng km, chuẩn bị sẵn sàng súng cối và bazooka. Khi nghe tiếng ô tô địch, bộ đội ta đồng loạt nổ súng. Kết quả là 53 xe cơ giới bị phá hủy, 10 vạn lít xăng bị đốt cháy, và quan trọng nhất là huyện Tràng Định được giải phóng hoàn toàn. Bác cũng không thể nào quên khoảnh khắc vinh dự được gặp Bác Hồ vào ngày 10/10/1950. Chiến thắng ấy không chỉ giúp mở thông con đường biên giới mà còn phá tan thế kìm kẹp của thực dân Pháp đối với căn cứ địa Việt Bắc.

Sau này, bác Liên tiếp tục hành quân lên mặt trận Điện Biên Phủ năm 1954. Bác kể rằng khó khăn nhất chính là việc vận chuyển pháo lên đồi cao dốc đứng, không có đường đi, thiếu nước uống trầm trọng. Có những hôm, cả tiểu đội chỉ có một nắm cơm và chai nước chia nhau, đói khổ đến mức lả người nhưng tinh thần vẫn rực lửa. Bác nhớ rõ lần trung đội nhận lệnh đánh quân Pháp khi chúng đang tập thể dục buổi sáng. Bác cùng đồng đội nấp sau chiến hào, dùng súng cối 160 li bắn thẳng vào đội hình địch, tiêu diệt tại chỗ 12 tên. Không chỉ vậy, khi địch tháo chạy, bác và đồng đội còn quả cảm cầm pháo đuổi theo, khiến cả một trung đội địch không còn đường lui.

Đáng tiếc là trong một lần bắn pháo, bác bị thương nặng và phải nằm điều trị tại trạm quân y suốt thời gian còn lại của chiến dịch. Dù đau đớn, bác vẫn không chịu khuất phục, vừa hồi phục là lại cùng bác sĩ chữa trị cho đồng đội, rồi âm thầm theo dõi tình hình địch để báo cáo về trung đoàn. Bác bảo: "Ngày nghe tin quân ta chiến thắng, mọi đau đớn, mệt mỏi trong tôi đều tan biến hết".

Đã 71 năm trôi qua, nhưng những ký ức về thời hoa lửa ấy chưa bao giờ nhạt phai trong lòng bác Phạm Trí Liên. Những năm tháng đó đã trở thành một phần của lịch sử, nơi các bác dùng máu xương để làm nên chiến thắng chấn động địa cầu. Cuộc đời của bác như một bản trường ca đẹp về lòng yêu nước. Trong những lần kể chuyện cho thế hệ trẻ, bác thường nghẹn ngào nhắn nhủ: "Các cháu, các con cứ nghe đấy, thấy đấy mà nhớ. Nhờ sự hy sinh của các anh, các bác ngày trước thì mới có hòa bình, ấm no như ngày hôm nay". Lời nhắn nhủ ấy chính là ngọn lửa thiêng liêng, nhắc nhở chúng ta phải luôn biết ơn và tiếp bước cha ông trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn