Mẹ Việt Nam Anh hùng

Phạm Trung Hải (1)

Gần 100 tuổi, cụ Hải vẫn minh mẫn dù đôi chân yếu phải chống gậy mỗi khi bước đi. Mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền cùng đôi mắt sáng ngời trên gương mặt hằn vết thời gian khiến bất cứ ai gặp cụ cũng thấy gần gũi, thân thương. Giọng cụ chậm rãi, đôi lúc ngắt quãng, kể lại câu chuyện cuộc đời làm người nghe rưng rưng. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở xã Bình Sơn (Quảng Ngãi), tuổi thơ cụ gắn với những tháng ngày đi ở đợ cho địa chủ. Bữa cơm thừa canh cặn, những trận đòn roi khiến cậu bé Phạm Trun

Quảng Ngãi24/03/2026Phạm Thị Trà My (Đoàn xã Vệ Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần 100 tuổi, cụ Hải vẫn minh mẫn dù đôi chân yếu phải chống gậy mỗi khi bước đi. Mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền cùng đôi mắt sáng ngời trên gương mặt hằn vết thời gian khiến bất cứ ai gặp cụ cũng thấy gần gũi, thân thương.

Giọng cụ chậm rãi, đôi lúc ngắt quãng, kể lại câu chuyện cuộc đời làm người nghe rưng rưng. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở xã Bình Sơn (Quảng Ngãi), tuổi thơ cụ gắn với những tháng ngày đi ở đợ cho địa chủ. Bữa cơm thừa canh cặn, những trận đòn roi khiến cậu bé Phạm Trung Hải gầy gò, ốm yếu.Cũng trong những ngày chăn trâu cắt cỏ ấy, cậu gặp được những người lính bộ đội Cụ Hồ. Họ ân cần hỏi han, kể chuyện cách mạng, gieo vào tâm hồn non nớt niềm tin về ngày mai tươi sáng. Năm 1945, lúc mới 16 tuổi, chàng trai trẻ Phạm Trung Hải xin gia nhập đội quân khởi nghĩa. Do sức khỏe yếu, chưa đủ tuổi, tổ chức khuyên cậu tạm trở về. Không nản chí, 3 năm sau, chàng trai trở lại và lần này được chấp nhận trở thành du kích xã.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phạm Trung Hải (1) | Câu chuyện thời hoa lửa