Phạm Tuân – Người phi công bắn hạ B-52 trong 12 ngày đêm
Đêm 27 tháng 12 năm 1972, cuộc chiến trên bầu trời miền Bắc bước vào những giờ phút vô cùng ác liệt. Sau nhiều ngày liên tục ném bom Hà Nội và các khu vực lân cận, máy bay B-52 của Mỹ vẫn được bảo vệ bởi nhiều máy bay tiêm kích F-4. Trong hoàn cảnh ấy, những phi công MiG-21 của Không quân Nhân dân Việt Nam nhận nhiệm vụ đặc biệt: tìm cách tiếp cận và đánh trúng “pháo đài bay” B-52.
Khoảng 22 giờ 20 phút, Thượng úy Phạm Tuân được lệnh cất cánh từ sân bay Yên Bái trên chiếc MiG-21. Dưới sự dẫn đường của sở chỉ huy và ra-đa mặt đất, ông nhanh chóng tiến về phía đội hình máy bay địch. Bầu trời đêm dày đặc nhiễu điện tử, phía trước là những chiếc F-4 làm nhiệm vụ bảo vệ B-52. Phạm Tuân phải hết sức bình tĩnh, vượt qua vòng bảo vệ và tìm đúng mục tiêu.
Khi đến khu vực Mộc Châu – Sơn La, Phạm Tuân phát hiện đội hình B-52. Ông tiếp cận mục tiêu ở cự ly thuận lợi. Theo lệnh của sở chỉ huy, phi công đưa máy bay vào vị trí công kích. Khi khoảng cách đã đủ gần, ông phóng hai quả tên lửa. Một chùm lửa bùng lên trên bầu trời đêm, chiếc B-52 trúng đạn và bị tiêu diệt. Sau đó, Phạm Tuân điều khiển MiG-21 trở về an toàn. Đây là chiếc B-52 đầu tiên bị Không quân Việt Nam bắn rơi trong Chiến dịch “Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không”.
Chiến công ấy không chỉ thuộc về riêng một người phi công. Phía sau chuyến bay là cả một tập thể cán bộ, chiến sĩ ra-đa, dẫn đường, kỹ thuật và những người ngày đêm nghiên cứu cách đánh B-52. Trong 12 ngày đêm từ ngày 18 đến 29 tháng 12 năm 1972, quân và dân miền Bắc đã bắn rơi 81 máy bay Mỹ, trong đó có 34 chiếc B-52.
Câu chuyện về Phạm Tuân nhắc chúng ta nhớ rằng trước một đối thủ có ưu thế lớn về kỹ thuật và sức mạnh không quân, con người Việt Nam vẫn có thể chiến đấu bằng lòng dũng cảm, trí thông minh, sự bình tĩnh và ý chí quyết thắng. Chiến công của ông góp phần làm nên một trang sử hào hùng của dân tộc, đồng thời gửi đến thế hệ trẻ hôm nay bài học về bản lĩnh, trách nhiệm và tinh thần không khuất phục trước khó khăn.



