Anh hùng Lực lượng vũ trang

PHẠM TUÂN: NGƯỜI VIỆT NAM ĐẦU TIÊN CHẠM TỚI VŨ TRỤ

Câu chuyện được kể qua lời của một kỹ thuật viên không quân từng làm việc cùng Phạm Tuân trong những năm chiến tranh chống Mỹ. Trong một trận không chiến ác liệt bảo vệ bầu trời miền Bắc, Phạm Tuân đã thể hiện bản lĩnh của một phi công xuất sắc. Nhiều năm sau, ông tiếp tục đại diện cho dân tộc Việt Nam tham gia chuyến bay vào vũ trụ lịch sử. Từ bầu trời Tổ quốc đến không gian bao la, hành trình của ông đã trở thành niềm tự hào của nhiều thế hệ người Việt Nam.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972.

Những ngày ấy, bầu trời miền Bắc luôn vang lên tiếng còi báo động.

Máy bay Mỹ liên tục mở các cuộc tập kích quy mô lớn.

Khắp nơi đều trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.

Tôi khi đó là một kỹ thuật viên làm việc tại một sân bay quân sự.

Nhiệm vụ hằng ngày là kiểm tra và bảo dưỡng máy bay cho các phi công trước khi cất cánh.

Trong số những phi công của đơn vị, người mà chúng tôi đặc biệt kính phục là Phạm Tuân.

Ông có dáng người rắn rỏi.

Tác phong nhanh nhẹn.

Mỗi lần nhận nhiệm vụ đều rất tập trung.

Điều khiến mọi người quý mến nhất là sự khiêm tốn.

Dù là phi công giàu kinh nghiệm, ông vẫn luôn hòa đồng với anh em kỹ thuật.

Một đêm cuối tháng mười hai.

Tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.

Từ sở chỉ huy truyền xuống thông tin:

Máy bay địch đang tiến vào không phận miền Bắc.

Toàn đơn vị lập tức chuyển sang trạng thái chiến đấu.

Những chiếc tiêm kích được đưa ra đường băng.

Ánh đèn vàng hắt lên thân máy bay giữa màn đêm lạnh giá.

Tôi cùng đồng đội nhanh chóng hoàn thành những công đoạn kiểm tra cuối cùng.

Khi bước đến máy bay, Phạm Tuân dừng lại bắt tay từng người.

Ông mỉm cười:

"Anh em yên tâm nhé."

"Tôi sẽ trở về."

Đó là câu nói quen thuộc trước mỗi lần xuất kích.

Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt khi ấy, không ai biết điều gì sẽ xảy ra.

Tiếng động cơ gầm lên dữ dội.

Chiếc máy bay lao nhanh trên đường băng rồi vút lên bầu trời đêm.

Tất cả chúng tôi đều hướng mắt theo.

Một cảm giác hồi hộp bao trùm.

Suốt nhiều giờ sau đó, sở chỉ huy liên tục nhận và truyền các thông tin chiến đấu.

Không khí vô cùng căng thẳng.

Rồi tin vui bắt đầu lan đến.

Phi công Phạm Tuân đã hoàn thành nhiệm vụ.

Ông trở về an toàn sau trận không chiến ác liệt.

Cả sân bay như vỡ òa.

Những người làm kỹ thuật như chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.

Khi bước xuống khỏi buồng lái, khuôn mặt ông vẫn bình thản như mọi ngày.

Không hề nhắc nhiều đến những khó khăn hay nguy hiểm vừa trải qua.

Đó chính là phẩm chất mà chúng tôi luôn khâm phục ở ông.

Những năm sau đó, chiến tranh kết thúc.

Đất nước bước vào thời kỳ xây dựng và phát triển.

Tưởng rằng cuộc đời của người phi công ấy sẽ gắn bó mãi với bầu trời Việt Nam.

Nhưng rồi một nhiệm vụ đặc biệt đã đến.

Năm 1980.

Tin tức về việc Việt Nam cử người tham gia chương trình bay vào vũ trụ được công bố.

Khi biết Phạm Tuân được lựa chọn, cả đơn vị cũ của chúng tôi đều vô cùng tự hào.

Đó không chỉ là vinh dự của riêng ông.

Mà còn là niềm tự hào của cả dân tộc.

Quá trình huấn luyện diễn ra rất nghiêm ngặt.

Đòi hỏi sức khỏe, ý chí và trình độ chuyên môn cao.

Dù vậy, với bản lĩnh của một phi công quân sự từng trải qua chiến tranh, ông đã vượt qua mọi thử thách.

Ngày con tàu vũ trụ cất cánh.

Tôi ngồi trước chiếc radio nhỏ trong căn phòng làm việc.

Lắng nghe từng bản tin.

Khi nghe thông báo Phạm Tuân đã bay vào không gian thành công, tôi xúc động đến nghẹn lời.

Người phi công năm nào từng chiến đấu bảo vệ bầu trời Tổ quốc giờ đây đã mang lá cờ Việt Nam ra ngoài vũ trụ.

Đó là khoảnh khắc mà trước đây chúng tôi chưa từng dám nghĩ tới.

Sau chuyến bay lịch sử ấy, tên tuổi Phạm Tuân được nhiều người biết đến.

Nhưng mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, ông vẫn giữ sự giản dị như ngày nào.

Ông thường nói rằng thành công ấy là kết quả của sự cố gắng của rất nhiều người.

Từ các nhà khoa học.

Các kỹ sư.

Cho đến những người làm công tác kỹ thuật ở sân bay.

Nhiều năm đã trôi qua.

Mỗi khi nhìn lên bầu trời trong xanh, tôi lại nhớ đến người phi công năm ấy.

Người đã từng chiến đấu giữa bom đạn để bảo vệ Tổ quốc.

Và cũng là người đầu tiên mang niềm tự hào Việt Nam đến với không gian bao la.

Đối với tôi, Phạm Tuân không chỉ là một anh hùng của lực lượng không quân.

Ông còn là biểu tượng cho khát vọng vươn cao, vươn xa của dân tộc Việt Nam.

Từ những đường băng giữa thời chiến đến khoảng không vô tận của vũ trụ, hành trình của ông đã chứng minh rằng người Việt Nam hoàn toàn có thể chinh phục những đỉnh cao tưởng chừng không thể với tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn