PHẠM TUÂN – TỪ BẦU TRỜI HÀ NỘI ĐẾN KHÔNG GIAN VŨ TRỤ
PHẠM TUÂN – TỪ BẦU TRỜI HÀ NỘI ĐẾN KHÔNG GIAN VŨ TRỤ
Có những con người mà cuộc đời của họ giống như một chuyến bay.
Bắt đầu từ một vùng quê bình dị, đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, rồi vươn lên đến tận không gian bao la.
Phạm Tuân là một con người như thế.
Ông sinh năm 1947, tại tỉnh Thái Bình. Từ một chàng trai của miền quê Việt Nam, Phạm Tuân đã trở thành một phi công quân sự, một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và sau này là người Việt Nam đầu tiên bay vào vũ trụ.
Nhưng để có được những dấu mốc ấy, ông đã phải trải qua những năm tháng rèn luyện vô cùng khắc nghiệt.
BẦU TRỜI GỌI TÊN NGƯỜI LÍNH
Những năm đất nước còn chiến tranh, bầu trời miền Bắc không phải là một nơi bình yên.
Ở đó có tiếng động cơ máy bay.
Có tiếng còi báo động.
Có những vệt lửa xé ngang màn đêm.
Và có những người lính ngày đêm canh giữ bầu trời Tổ quốc.
Phạm Tuân khi ấy là một phi công lái máy bay chiến đấu MiG-21.
Đối với một phi công, mỗi lần cất cánh là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Nhưng điều đáng sợ không thể làm người lính chùn bước.
Ông phải học cách làm chủ máy bay.
Học cách quan sát trong vài giây ngắn ngủi.
Học cách đưa ra quyết định khi phía trước chỉ có bầu trời, tiếng động cơ và bom đạn.
Từng chuyến bay, từng giờ huấn luyện đã giúp ông trở nên bình tĩnh và bản lĩnh hơn.
Và rồi, một đêm tháng 12 năm 1972 đã đến.
ĐÊM BẦU TRỜI HÀ NỘI RỰC LỬA
Đêm 27 tháng 12 năm 1972.
Hà Nội chìm trong bóng tối.
Nhưng sự yên tĩnh ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Từ phía xa, một âm thanh trầm đục vọng lại.
Ù... ù... ù...
Âm thanh mỗi lúc một lớn.
Rồi còi báo động vang lên.
U... u... u...!
Người dân vội vã tìm nơi trú ẩn.
Những cánh cửa đóng lại.
Những căn hầm được mở ra.
Cả thành phố dường như nín thở.
Trên bầu trời, những chiếc B-52 đang tiến vào.
Đó là những chiếc máy bay ném bom khổng lồ, có thể mang theo một lượng bom rất lớn và bay ở độ cao mà việc tiếp cận vô cùng khó khăn.
Nhưng trong một căn cứ không quân, những người lính vẫn đang chờ lệnh.
Một chiếc MiG-21 nằm trên đường băng.
Trong buồng lái là Phạm Tuân.
Ông biết nhiệm vụ phía trước vô cùng nguy hiểm.
Nhưng người lính không thể chọn cho mình một bầu trời bình yên.
Khi Tổ quốc cần, họ phải cất cánh.
Mệnh lệnh vang lên.
– Cất cánh!
Động cơ gầm lên.
Chiếc MiG-21 lao khỏi đường băng.
Vút!
Phạm Tuân bay vào màn đêm.
Phía dưới là Hà Nội.
Phía trước là một bầu trời đầy nguy hiểm.
CUỘC ĐỐI ĐẦU TRÊN BẦU TRỜI
Trong bóng tối, mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Phạm Tuân phải giữ bình tĩnh.
Ông quan sát.
Điều khiển máy bay.
Tiếp cận mục tiêu.
Không được nóng vội.
Không được mắc sai lầm.
Và rồi...
Mục tiêu xuất hiện.
Một chiếc B-52.
Phạm Tuân đưa máy bay vào vị trí chiến đấu.
Khoảng cách ngày càng thu hẹp.
Đây chính là khoảnh khắc mà ông đã được huấn luyện trong suốt những năm tháng trước đó.
Một quyết định.
Một lần phóng.
Một cơ hội.
Phạm Tuân khóa mục tiêu.
Rồi...
Vút!
Tên lửa rời khỏi máy bay.
Một khoảnh khắc tưởng như kéo dài vô tận.
Sau đó—
ẦM!
Một quầng lửa bùng lên giữa bầu trời đêm.
Chiếc B-52 trúng đạn.
Phạm Tuân lập tức điều khiển chiếc MiG-21 thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
Ông đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng ông không biết rằng chuyến bay ấy sẽ trở thành một dấu mốc đặc biệt trong lịch sử.
Phạm Tuân trở thành phi công Việt Nam đầu tiên bắn rơi B-52 bằng máy bay tiêm kích.
NHƯNG ƯỚC MƠ CỦA NGƯỜI LÍNH KHÔNG DỪNG LẠI Ở BẦU TRỜI
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước bước vào một thời kỳ mới.
Và Phạm Tuân lại đứng trước một thử thách khác.
Lần này...
Không phải chiến đấu.
Mà là chinh phục không gian.
Năm 1979, ông được lựa chọn tham gia chương trình đào tạo phi công vũ trụ của Liên Xô.
Nếu bay chiến đấu đã khó, thì trở thành một nhà du hành vũ trụ còn khó khăn hơn rất nhiều.
Ông phải học kiến thức về vũ trụ.
Học kỹ thuật.
Học cách vận hành tàu vũ trụ.
Luyện tập trong môi trường mô phỏng.
Chịu những bài kiểm tra thể lực và tâm lý khắt khe.
Có những lúc cơ thể phải chịu sức ép rất lớn.
Có những bài tập khiến người bình thường khó có thể chịu đựng.
Nhưng Phạm Tuân vẫn kiên trì.
Bởi ông hiểu:
Muốn bay cao, trước hết phải học cách vượt qua chính mình.
NGÀY NGƯỜI VIỆT NAM BAY VÀO VŨ TRỤ
Ngày 23 tháng 7 năm 1980.
Tại Trung tâm vũ trụ Baikonur của Liên Xô, một tên lửa khổng lồ đang đứng trên bệ phóng.
Bên trong tàu Soyuz 37, Phạm Tuân ngồi cùng nhà du hành vũ trụ Liên Xô Viktor Gorbatko.
Bên ngoài, hàng nghìn người đang chờ đợi.
Đồng hồ đếm ngược.
10... 9... 8...
Những giây cuối cùng.
3... 2... 1...
PHÓNG!
Tên lửa bùng lên.
Một cột lửa khổng lồ xé toạc mặt đất.
Con tàu lao thẳng lên bầu trời.
Phạm Tuân rời khỏi Trái Đất.
Lần đầu tiên trong lịch sử, một người Việt Nam có mặt ngoài không gian.
Từ cửa sổ tàu vũ trụ, Trái Đất hiện ra.
Một quả cầu xanh tuyệt đẹp.
Những đám mây trắng cuộn quanh các đại dương.
Những vùng đất rộng lớn trải dài dưới ánh sáng Mặt Trời.
Không còn những đường biên giới.
Không còn những khoảng cách.
Chỉ có một Trái Đất duy nhất.
Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, người phi công từng bay trên bầu trời Hà Nội đã nhìn về quê hương mình bằng một cảm xúc rất đặc biệt.
Từ một vùng quê nhỏ bé ở Việt Nam...
Ông đã đi đến tận không gian.
TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẾN NGƯỜI CHINH PHỤC VŨ TRỤ
Chuyến bay Soyuz 37 kéo dài gần tám ngày.
Trong thời gian ở trên quỹ đạo, Phạm Tuân cùng các đồng nghiệp thực hiện nhiều nhiệm vụ khoa học.
Ông trở về Trái Đất vào ngày 31 tháng 7 năm 1980.
Chuyến bay kết thúc.
Nhưng một cánh cửa mới đã mở ra.
Tên tuổi Phạm Tuân trở thành niềm tự hào của Việt Nam.
Điều đặc biệt trong câu chuyện của ông là:
Ông không phải sinh ra trong một gia đình quyền quý.
Ông không có một con đường trải đầy thuận lợi.
Ông trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.
Ông từng bay giữa bom đạn.
Từng đối mặt với hiểm nguy.
Từng phải rèn luyện trong những điều kiện khắc nghiệt.
Và cuối cùng, ông đã bay xa hơn cả bầu trời.
Từ một người lính chiến đấu bảo vệ bầu trời Tổ quốc, Phạm Tuân trở thành người Việt Nam đầu tiên đặt chân vào không gian.
Câu chuyện ấy không chỉ nói về một chuyến bay.
Nó nói về ý chí của con người.
Bởi có những giới hạn tưởng như không thể vượt qua.
Nhưng nếu con người có đủ quyết tâm, đủ kỷ luật và không ngừng học hỏi, họ có thể đi xa hơn những gì mình từng nghĩ.
Và câu chuyện của Phạm Tuân gửi đến thế hệ trẻ một thông điệp giản dị:
Hãy dám ước mơ.
Hãy kiên trì với ước mơ.
Và quan trọng nhất...
Hãy biến ước mơ thành hành động.
Bởi biết đâu, từ một ước mơ rất nhỏ của một đứa trẻ hôm nay...
Một ngày nào đó, sẽ có một người Việt Nam khác lại cất cánh.
Không chỉ bay qua bầu trời.
Mà còn bay tới những chân trời mà hôm nay chúng ta mới chỉ dám mơ đến.


