Anh hùng Lực lượng vũ trang

PHẠM VĂN CỘI – ĐÊM NÀO CŨNG DIỆT MỸ

Phạm Văn Cội – người đội trưởng du kích Củ Chi kiên cường, cùng đồng đội bám đất, bám làng, chiến đấu giữa những năm tháng khốc liệt. Qua những đêm phục kích và những trận đánh ác liệt, câu chuyện khắc họa lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần bất khuất của người dân “Đất thép Thành đồng”.

Đồng Tháp14/08/2026Chi đoàn Tiểu học Tà Nung ((LĐ) Đoàn phường Cam Ly - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHẠM VĂN CỘI – ĐÊM NÀO CŨNG DIỆT MỸ

Những năm giữa cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng đất Củ Chi được ví như một vùng đất thép. Ban ngày, máy bay và xe quân sự càn quét. Ban đêm, những người du kích lại lặng lẽ rời khỏi hầm, bám theo từng bước chân đối phương. Trong cuộc chiến ấy, có một người đội trưởng du kích đã trở thành biểu tượng của tinh thần “bám thắt lưng địch mà đánh”. Đó là Phạm Văn Cội, đội trưởng du kích xã Đức Lập, huyện Củ Chi.

Ngày ấy, Củ Chi không có những trận địa lớn với những khẩu pháo khổng lồ. Sức mạnh của người dân nơi đây nằm dưới lòng đất, trong những căn hầm bí mật và trong từng con đường, từng bụi cây, từng bờ ruộng mà người du kích thuộc như lòng bàn tay.

Phạm Văn Cội và những người du kích của mình đã biến chính mảnh đất quê hương thành một trận địa.

Ban ngày, họ ẩn mình.

Ban đêm, họ xuất hiện.

Khi đối phương tưởng rằng vùng đất đã im tiếng súng, những người du kích lại âm thầm tiến đến.

Họ không đối đầu theo cách của một đội quân lớn.

Họ đánh bất ngờ.

Đánh gần.

Đánh nhanh.

Rồi rút vào lòng đất trước khi đối phương kịp phản ứng.

Từ những trận đánh ấy, một phong trào thi đua đặc biệt lan rộng trên chiến trường miền Nam: phong trào giành danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Phạm Văn Cội và đội du kích của ông là một trong những tập thể tiêu biểu. Các tư liệu chính thống ghi nhận đội du kích của ông luôn bám sát đối phương, “đêm nào cũng diệt được Mỹ, người nào cũng diệt được Mỹ”.

Nhưng phía sau câu nói tưởng như hào hùng ấy là những đêm rất dài.

Có những đêm không trăng.

Những người du kích nằm im trong bóng tối, chờ tiếng bước chân đến gần.

Không được nói chuyện.

Không được gây tiếng động.

Không được để lộ vị trí.

Chỉ cần một cành cây gãy cũng có thể khiến cả tổ bị phát hiện.

Phạm Văn Cội hiểu điều đó.

Ông hiểu rằng người du kích muốn tồn tại phải dựa vào sự bình tĩnh, mưu trí và sự hiểu biết về địa hình.

Củ Chi là quê hương của họ.

Mỗi con đường mòn, mỗi bờ đất, mỗi bụi cây đều có thể trở thành nơi ẩn náu.

Và lòng đất Củ Chi chính là nơi họ có thể biến mất ngay trước mắt đối phương.

Nhưng có những thời điểm, kẻ thù tổ chức những cuộc càn quét với lực lượng rất lớn.

Đầu năm 1966, quân Mỹ mở một cuộc phản công lớn vào Củ Chi với lực lượng lên tới khoảng 12.000 quân, 200 máy bay, 600 xe quân sự và hai tiểu đoàn pháo. Phạm Văn Cội cùng du kích xã Nhuận Đức đã chiến đấu trong 8 ngày đêm, tiêu diệt 111 quân địch và góp phần cùng quân dân Củ Chi bẻ gãy cuộc càn quét.

Hãy thử hình dung tám ngày và tám đêm ấy.

Không phải tám ngày bình thường.

Đó là tám ngày mà tiếng máy bay gần như không ngừng.

Tám đêm mà người lính không biết lúc nào pháo sẽ rơi xuống vị trí của mình.

Tám ngày mà từng bữa ăn, từng ngụm nước cũng trở nên quý giá.

Nhưng Phạm Văn Cội và những người du kích vẫn bám trụ.

Đối phương càng đông, họ càng phải bình tĩnh.

Hỏa lực càng mạnh, họ càng phải biết cách ẩn mình.

Và khi thời cơ xuất hiện, họ lại bất ngờ đánh trả.

Cứ như thế, một cuộc chiến tưởng như chênh lệch vô cùng lớn lại trở thành cuộc đấu trí giữa người lính và mảnh đất mà người lính đang đứng trên đó.

Phạm Văn Cội không chỉ chiến đấu bằng khẩu súng.

Ông chiến đấu bằng sự hiểu biết về quê hương.

Bằng lòng tin của người dân.

Bằng tình đồng đội.

Và bằng ý chí không để đối phương khuất phục vùng đất mình sinh ra.

Có một điều rất đặc biệt ở những người du kích Củ Chi.

Họ không chiến đấu ở một nơi xa lạ.

Họ chiến đấu ngay trên quê hương mình.

Mỗi căn hầm có thể là nơi một gia đình từng sống.

Mỗi cánh đồng có thể là nơi người dân từng gieo hạt.

Mỗi con đường có thể là nơi một đứa trẻ từng chạy qua.

Vì vậy, bảo vệ Củ Chi cũng chính là bảo vệ mái nhà của mình.

Bảo vệ những người thân yêu của mình.

Và Phạm Văn Cội hiểu điều đó hơn ai hết.

Những chiến công của ông và đội du kích đã trở thành một phần của câu chuyện về “Đất thép Thành đồng”.

Nhưng chiến tranh không chỉ có những chiến thắng.

Đằng sau mỗi trận đánh là những người đã hy sinh.

Có những người du kích hôm nay còn cười nói bên nhau, ngày mai đã không còn.

Có những người mẹ tiễn con ra trận rồi mãi mãi chờ đợi.

Có những đứa trẻ lớn lên mà ký ức về cha chỉ còn lại qua một tấm ảnh.

Vì vậy, mỗi lần bước ra khỏi lòng đất, những người du kích đều hiểu rằng có thể họ sẽ không trở về.

Nhưng họ vẫn đi.

Bởi nếu không có người đứng lên, vùng đất ấy sẽ bị chiếm.

Nếu không có người bám trụ, những người phía sau sẽ không có nơi để trở về.

Và nếu tất cả đều sợ hãi, cuộc chiến sẽ không thể tiếp tục.

Phạm Văn Cội và đồng đội đã chọn cách sống như thế.

Đêm xuống – bước ra.

Đánh xong – trở về.

Ngày mai – lại tiếp tục.

Năm tháng trôi qua, cái tên Phạm Văn Cội trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của phong trào “Dũng sĩ diệt Mỹ” trên chiến trường Củ Chi. Từ một người đội trưởng du kích địa phương, ông trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu gan dạ của những người dân bình thường đã biến quê hương thành một pháo đài giữa chiến tranh.

Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là ông đã lập bao nhiêu chiến công.

Mà là hình ảnh những người du kích Củ Chi không chịu rời khỏi quê hương.

Họ có thể bị bom đạn phá hủy nhà cửa.

Có thể phải sống dưới lòng đất.

Có thể mất đi những người thân yêu.

Nhưng họ vẫn ở lại.

Vẫn chiến đấu.

Vẫn tin rằng một ngày nào đó, tiếng súng sẽ im.

Và một ngày nào đó, những đứa trẻ sẽ được chạy trên chính mảnh đất này mà không phải nghe tiếng máy bay.

Rồi ngày ấy cũng đến.

Chiến tranh qua đi.

Củ Chi hồi sinh.

Những căn hầm năm xưa trở thành chứng tích lịch sử.

Những vùng đất từng đầy bom đạn lại phủ màu xanh.

Những con đường từng in dấu người lính nay trở thành những con đường của cuộc sống bình thường.

Nhưng khi nhắc về những năm tháng ấy, người ta vẫn nhớ đến Phạm Văn Cội và những người du kích đã từng chiến đấu trong đêm.

Họ nhớ một câu nói từng lan tỏa trên chiến trường:

“Bám thắt lưng địch mà đánh.”

Đó không chỉ là một cách đánh.

Đó là một tinh thần.

Tinh thần của những con người dù đối mặt với một lực lượng mạnh hơn vẫn không chịu khuất phục.

Tinh thần của những người hiểu rằng quê hương có thể bị bom đạn tàn phá, nhưng lòng người thì không dễ bị khuất phục.

Và có lẽ, điều xúc động nhất là khi nhìn lại những năm tháng ấy, chúng ta không chỉ thấy những người “diệt Mỹ”.

Chúng ta thấy những người giữ làng.

Giữ quê.

Giữ đồng đội.

Giữ niềm tin.

Phạm Văn Cội đã sống giữa một thời mà đêm tối không có nghĩa là bình yên.

Nhưng chính trong những đêm tối ấy, những người du kích Củ Chi đã giữ lại ánh sáng của niềm tin.

Đêm nào cũng chiến đấu.

Đêm nào cũng đối mặt với hiểm nguy.

Nhưng họ vẫn tin rằng sẽ có một ngày...

Củ Chi không còn tiếng súng.

Đất nước không còn chia cắt.

Những người mẹ không còn phải chờ con.

Những người vợ không còn phải chờ chồng.

Và những người lính có thể trở về nhà.

Phạm Văn Cội đã đi qua những năm tháng ấy.

Củ Chi cũng đã đi qua những năm tháng ấy.

Nhưng câu chuyện về người đội trưởng du kích và những đêm không ngủ vẫn còn ở lại.

Bởi phía sau mỗi chiến công là một tuổi trẻ.

Phía sau mỗi chiến thắng là biết bao người đã hy sinh.

Và phía sau sự bình yên hôm nay...

là những người từng bước ra khỏi lòng đất trong bóng tối, cầm chắc khẩu súng và chiến đấu để giữ lấy quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
PHẠM VĂN CỘI – ĐÊM NÀO CŨNG DIỆT MỸ | Câu chuyện thời hoa lửa