Phạm Văn Đồng
Phạm Văn Đồng (1906–2000) là nhà cách mạng, chính khách và nhà ngoại giao kiệt xuất của Việt Nam, từng giữ chức Thủ tướng Chính phủ từ năm 1955 đến 1987. Ông là học trò xuất sắc và cộng sự thân cận của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đóng góp to lớn vào sự nghiệp đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước và xây dựng Nhà nước Việt Nam hiện đại.
Sinh ra trong gia đình trí thức, ông sớm tham gia phong trào yêu nước và hoạt động cách mạng từ giữa thập niên 1920. Sau khi bị đày ra Côn Đảo (1929–1936), ông tiếp tục hoạt động trong phong trào Mặt trận Dân chủ và sau đó làm việc cùng lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc tại Côn Minh. Trong Cách mạng Tháng Tám 1945, ông được bầu vào Ủy ban Dân tộc Giải phóng và giữ chức Bộ trưởng Tài chính của Chính phủ lâm thời.
Trong kháng chiến chống Pháp, Phạm Văn Đồng là Trưởng đoàn đàm phán tại Hội nghị Geneva, nơi ông bảo vệ thành công quyền dân tộc của Việt Nam. Ông đảm nhiệm cương vị Thủ tướng Chính phủ hơn ba thập niên, góp phần hoạch định đường lối phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục và mở rộng quan hệ đối ngoại, đặt nền móng cho tư duy đổi mới sau năm 1975. Trên trường quốc tế, ông được ghi nhận bởi phong cách ngoại giao chân thành, mềm dẻo mà kiên định
Phạm Văn Đồng là nhà văn hóa lớn, có nhiều tác phẩm bàn về nhà nước, giáo dục và văn hóa, như Tổ quốc ta, nhân dân ta, sự nghiệp ta và người nghệ sĩ. Ông sống giản dị, khiêm tốn, cần, kiệm, liêm, chính; luôn đặt lợi ích quốc gia lên trên hết. Tư tưởng của ông về giáo dục toàn diện, văn hóa gắn với đạo đức và bản sắc dân tộc vẫn còn giá trị định hướng cho Việt Nam đương đại.



