Phạm Văn Đồng
Phạm Văn Đồng (1906–2000) là nhà cách mạng, nhà ngoại giao và Thủ tướng Chính phủ Việt Nam có thời gian tại nhiệm lâu nhất (1955–1987). Ông được xem là học trò xuất sắc, cộng sự gần gũi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, gắn liền với những giai đoạn trọng đại của lịch sử Việt Nam hiện đại.Key factsSinh: 1/3/1906, Đức Tân, Mộ Đức, Quảng NgãiMất: 29/4/2000, Hà NộiChức vụ: Thủ tướng Chính phủ (1955–1987)Huân chương cao nhất: Huân chương Sao vàngBí danh: TôHành trình cách mạng sớmPhạm Văn Đồng sớm tham gia phong trào yêu nước, bị bắt và tù đày tại Côn Đảo năm 1929. Sau khi ra tù, ông tiếp tục hoạt động cách mạng, gặp lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc tại Quảng Châu năm 1926 và trở thành một trong những cán bộ trung kiên của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong Cách mạng Tháng Tám 1945, ông được bầu vào Ủy ban Dân tộc Giải phóng và sau đó giữ chức Bộ trưởng Tài chính của Chính phủ lâm thời. Thủ tướng Chính phủ và tư duy đổi mớiGiữ chức Thủ tướng trong hơn ba thập kỷ, ông chỉ đạo xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa, chi viện cho miền Nam và quản lý đất nước sau thống nhất. Những năm 1980, ông khuyến khích tư duy “khoán hộ” trong nông nghiệp và cơ chế tự chủ cho xí nghiệp – những bước mở đường cho công cuộc Đổi Mới sau này. Nhà ngoại giao và văn hóa lớnPhạm Văn Đồng là Trưởng đoàn Việt Nam tại các hội nghị quốc tế quan trọng như Genève (1954), Bandung (1955), và được ghi nhận là nhà ngoại giao uy tín, mềm dẻo nhưng kiên định. Ông đồng thời là nhà văn hóa có tầm tư tưởng sâu sắc, tác giả của nhiều công trình về tư tưởng Hồ Chí Minh và văn hóa dân tộc như Văn hóa và Đổi mới (1994). Nhân cách và di sảnSuốt đời giữ nếp sống giản dị, khiêm tốn, Phạm Văn Đồng được đồng nghiệp và nhân dân yêu kính như tấm gương đạo đức mẫu mực của người lãnh đạo. Ông ra đi không để lại tài sản riêng, chỉ để lại sự nghiệp phục vụ đất nước. Nhân cách, trí tuệ và tư duy đổi mới của ông vẫn được xem là di sản quý báu trong tiến trình phát triển Việt Nam hiện đại.



