PHẠM VĂN DỰ
Mảnh đất Quảng Bình những năm kháng chiến chống Mỹ được ví như "tuyến lửa của tuyến lửa", nơi gánh chịu mật độ bom đạn hủy diệt khủng khiếp của kẻ thù. Trong chảo lửa ấy, cựu chiến binh Phạm Văn Dự đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình để giữ vững mạch máu giao thông huyết mạch của Tổ quốc.
Quê ở thành phố Đồng Hới, ông Dự nhập ngũ khi cuộc chiến bước vào giai đoạn cam go nhất. Nhiệm vụ của ông và đồng đội vô cùng hiểm nguy: bảo vệ và thông tuyến đường chi viện chiến lược. Ban ngày, họ phải ẩn nấp dưới giao thông hào tránh máy bay trinh sát; đêm xuống, giữa trời mưa rừng xối xả và tiếng bom nổ chậm rung chuyển núi rừng, họ lại lặng lẽ lao ra san lấp hố bom, thông đường cho những đoàn xe ra tiền tuyến.
Nỗi sợ hãi trước cái chết là có thật, nhưng như ông từng tâm sự với cháu con: "Lúc ấy ai cũng biết sợ, nhưng nỗi sợ không thể lớn hơn trách nhiệm với Tổ quốc và tình đồng đội". Những cống hiến thầm lặng của ông Dự dù không được khắc ghi trong những trang sử lớn, nhưng chính là viên gạch hồng xây nên nền móng hòa bình vững chãi hôm nay.



