Phạm Văn Đực (1955) – Người y tá tận tụy giữa những năm tháng gian nan
Chân dung một y tá giàu lòng trách nhiệm trước năm 1975, âm thầm chăm sóc sức khỏe cho bà con và lực lượng hoạt động trong điều kiện thiếu thốn.
Phạm Văn Đực, sinh năm 1955, lớn lên trong một gia đình lao động nghèo tại vùng quê còn nhiều khó khăn. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng là người hiền lành, chịu khó và luôn quan tâm đến những người xung quanh. Trong giai đoạn trước năm 1975, khi quê hương còn chịu nhiều ảnh hưởng của chiến tranh, ông tham gia công tác chăm sóc y tế tại địa phương với tất cả sự tận tâm và trách nhiệm. Công việc của ông chủ yếu là sơ cứu, chăm sóc người bệnh và hỗ trợ điều trị cho những trường hợp bị thương trong vùng. Dù điều kiện y tế lúc bấy giờ còn rất thiếu thốn, thuốc men khan hiếm, dụng cụ đơn sơ, nhưng ông vẫn luôn cố gắng tìm cách chăm sóc tốt nhất cho từng người bệnh. Những bài thuốc dân gian, các phương pháp chữa trị đơn giản cùng kinh nghiệm thực tế đã được ông vận dụng linh hoạt để cứu chữa cho nhiều người. Nhiều đêm khuya, khi mọi người đã nghỉ ngơi, Phạm Văn Đực vẫn mang theo túi thuốc nhỏ lặng lẽ đi qua những con đường làng tối mịt để đến nơi có người cần giúp đỡ. Có khi ông vừa chăm sóc xong một người bệnh lại tiếp tục lên đường sang địa điểm khác mà không kịp nghỉ ngơi. Đối với ông, việc cứu chữa và chăm sóc sức khỏe cho mọi người luôn là trách nhiệm quan trọng nhất. Không chỉ tận tụy với công việc chuyên môn, ông còn là người luôn biết động viên tinh thần những người đang gặp khó khăn. Sự điềm đạm, nhẹ nhàng và chân thành của ông giúp nhiều người cảm thấy yên tâm hơn trong hoàn cảnh đầy thiếu thốn và lo âu lúc bấy giờ. Bà con địa phương xem ông như một người thân trong gia đình, luôn tin tưởng tìm đến khi cần giúp đỡ. Điều khiến nhiều người kính trọng Phạm Văn Đực chính là tinh thần hy sinh thầm lặng. Ông không quản ngại khó khăn, không nề hà vất vả, chỉ mong có thể góp sức nhỏ bé để giúp quê hương vượt qua giai đoạn gian nan. Những việc làm giản dị nhưng đầy ý nghĩa của ông đã để lại tình cảm sâu sắc trong lòng người dân địa phương. Sau ngày đất nước hòa bình, nhắc đến Phạm Văn Đực, nhiều người vẫn nhớ hình ảnh người y tá với chiếc túi thuốc cũ trên vai, lặng lẽ đi giữa những con đường quê năm ấy. Dù thời gian đã trôi qua, sự tận tụy và tấm lòng nhân hậu của ông vẫn luôn được bà con nhắc nhớ với sự trân trọng và quý mến.



