Phạm Văn Hoàng, một người lính bình dị nhưng kiên cường
Lời nói đầu tiên cho phép em gửi tới ban tổ chức, ban giám khảo cùng toàn thể quí thầy cô giáo lời chúc sức khỏe và lời chào trân trọng nhất!
Em tên là Nguyễn Vân Anh , là học sinh lớp 10A5 trường THPT Trần Thị Dung.
Kính thưa quý thầy cô!
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, hàng triệu thanh niên Việt Nam đã lên đường chiến đấu vì độc lập dân tộc. Giữa lớp lớp người ấy, câu chuyện về ông Phạm Văn Hoàng, một người lính bình dị nhưng kiên cường, luôn khiến thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng những hy sinh thầm lặng của cha anh.
Ông Phạm Văn Hoàng sinh năm 1950 tại một vùng quê nghèo miền Trung. Tuổi thơ của ông gắn liền với những đêm chạy bom, tiếng máy bay rền rĩ trên bầu trời và những mất mát của xóm làng. Nhìn cảnh quê hương bị tàn phá, ngay từ khi còn trẻ, ông Hoàng đã nuôi trong lòng mong muốn góp sức bảo vệ đất nước.
Năm 1968, khi mới vừa tròn 18 tuổi, ông Hoàng tình nguyện gia nhập quân đội. Trước lúc lên đường, ông chỉ nói với mẹ: “Con đi chiến đấu để mai này gia đình mình và bao người khác không còn cảnh bom rơi nữa.” Mẹ ông chỉ lặng lẽ đặt vào tay con trai một túi cơm nếp và dặn: “Đi rồi nhớ trở về.”
Vào chiến trường miền Nam, ông Hoàng được phân vào đơn vị vận tải chiến đấu, làm nhiệm vụ gùi đạn, chuyển lương thực vào tuyến trước. Công việc tưởng như thầm lặng ấy lại là huyết mạch nuôi quân. Nhiều khi địch ném bom dữ dội, bộ đội phải bám núi, men rừng mà đi. Dù chân bị phồng rộp, vai trĩu nặng ba lô, ông Hoàng vẫn quyết không bỏ lại bất cứ bao đạn hay thùng nước nào, vì “thiếu một viên đạn là đồng đội có thể gặp nguy hiểm.”
Một lần, trong trận đánh năm 1974 ở khu vực Tây Nguyên, xe vận chuyển của đơn vị trúng pháo. Trong lúc hỗn loạn, ông Hoàng cùng vài đồng đội đã lao vào lửa, kịp thời kéo những chiến sĩ bị thương ra ngoài. Hành động dũng cảm ấy giúp nhiều người giữ được mạng sống. Khi được khen thưởng, ông chỉ cười: “Ai ở đó lúc ấy cũng sẽ làm vậy thôi.”
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi lá cờ Giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, ông Hoàng đứng giữa dòng người hân hoan mà nước mắt cứ rơi. Đó là giây phút ông hiểurằng bao vất vả, hy sinh, máu và nước mắt của biết bao thế hệ cuối cùng cũng được đền đáp


