Phạm Văn Hưng
Câu chuyện kể về bát cháo nóng giữa đêm mưa mà đồng đội nấu cho nhau trong những ngày hành quân gian khổ.
Cựu chiến binh Phạm Văn Hưng, sinh năm 1950, từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Bình trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng những ngày hành quân trong mưa rét, người lính chỉ cần một bát cháo nóng cũng đủ thấy ấm lòng và có thêm sức lực. Theo lời ông Hưng, vào mùa mưa, đơn vị của ông thường phải trú lại trong những căn hầm nhỏ hoặc dưới tán cây rừng. Quần áo ai cũng ướt sũng, đường đất lầy lội, nhiều người bị sốt vì ngấm nước quá lâu. Ông nhớ nhất một đêm mưa lớn khi đơn vị vừa hành quân xong thì một người đồng đội tên Tuấn bị sốt cao. Tuấn nằm co ro trong góc hầm, người run lên vì lạnh và gần như không ăn được gì. Thấy vậy, một người đồng đội khác tên Bình đã lấy phần gạo ít ỏi của mình cùng chút muối còn lại để nấu cháo cho Tuấn. Vì không có nồi lớn, Bình phải dùng chiếc ca nhôm để nấu từng ít một trên bếp lửa nhỏ. Ông Hưng kể rằng lúc ấy ngoài trời mưa vẫn rơi rất to, nước chảy vào tận cửa hầm. Mọi người ngồi quây quanh bếp lửa, chờ bát cháo chín. Khi Tuấn ăn được vài thìa cháo nóng, ai cũng thấy yên tâm hơn. Đêm hôm đó, Bình gần như thức trắng để chăm sóc đồng đội. Anh lấy áo của mình đắp thêm cho Tuấn và liên tục kiểm tra xem bạn có đỡ hơn không. Nhờ bát cháo nóng và sự chăm sóc tận tình của đồng đội, Tuấn dần hạ sốt và có thể tiếp tục hành quân sau vài ngày. Ít lâu sau, Bình hy sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của anh khiến mọi người vô cùng đau xót. Nhưng đối với ông Hưng, hình ảnh Bình ngồi bên bếp lửa nhỏ, cẩn thận nấu từng thìa cháo giữa đêm mưa sẽ mãi là ký ức không thể quên.



