Phạm Văn Lân
Chú Phạm Văn Lân sinh năm 1956, hiện đang sinh sống tại phường Long Châu. Ở tuổi ngoài sáu mươi, chú vẫn giữ được dáng vẻ điềm đạm và phong thái giản dị của một người lính năm xưa. Mỗi khi có dịp nhắc lại quãng thời gian tham gia Chiến trường Campuchia, giọng chú trầm xuống, chậm rãi như đang lần giở lại từng trang ký ức của một thời tuổi trẻ không thể nào quên. Sau ngày đất nước thống nhất chưa lâu, khi vừa tròn đôi mươi, chú Lân tình nguyện lên đường nhập ngũ. Thời điểm ấy, Tổ quốc cần những người con sẵn sàng gánh vác nhiệm vụ bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế. Xa gia đình, rời quê hương với bao lo lắng và lưu luyến, chú mang theo niềm tin giản dị rằng mình đang làm điều đúng đắn cho đất nước và cho hòa bình của nhân dân hai nước. Những ngày đầu đặt chân lên đất Campuchia là chuỗi thử thách đầy gian nan. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, thời tiết khắc nghiệt, môi trường xa lạ khiến không ít chiến sĩ cảm thấy mệt mỏi. Chú Lân nhớ mãi những đêm đóng quân giữa rừng, màn đêm tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió và côn trùng. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người lính phải học cách tự thích nghi, tự động viên bản thân để hoàn thành nhiệm vụ. Điều khiến chú Lân luôn trân trọng khi nhắc về chiến trường Campuchia chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ đến từ nhiều miền quê khác nhau, nhưng cùng chung lý tưởng và trách nhiệm. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô, sẵn sàng giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh. Có những lúc mệt mỏi tưởng chừng không thể tiếp tục, chính sự quan tâm, đùm bọc ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mọi người cùng tiến bước. Ngoài nhiệm vụ quân sự, chú Lân và đơn vị còn tham gia hỗ trợ người dân Campuchia ổn định cuộc sống sau chiến tranh. Chú nhớ những lần cùng đồng đội giúp dân sửa lại mái nhà, khai hoang ruộng đất, chia sẻ thuốc men và lương thực. Dù bất đồng ngôn ngữ, nhưng bằng cử chỉ và tấm lòng chân thành, những người lính Việt Nam đã tạo được sự tin tưởng và gắn bó với người dân địa phương. Những nụ cười, cái gật đầu cảm ơn của họ đã trở thành nguồn động viên lớn lao đối với chú và đồng đội. Một kỷ niệm sâu sắc với chú Lân là những buổi tối hiếm hoi được nghỉ ngơi. Các chiến sĩ quây quần bên nhau, kể chuyện quê hương, nhắc về cha mẹ, anh em và ước mơ sau ngày hoàn thành nhiệm vụ. Trong hoàn cảnh xa nhà, những câu chuyện giản dị ấy lại trở nên vô cùng quý giá, giúp mọi người vơi đi nỗi nhớ và thêm quyết tâm gắn bó với đơn vị. Ngày hoàn thành nhiệm vụ trở về Việt Nam, chú Lân mang theo trong tim nhiều cảm xúc khó tả. Chiến trường Campuchia không chỉ để lại những kỷ niệm gian khổ, mà còn dạy chú bài học sâu sắc về tình người, về giá trị của hòa bình. Trở lại cuộc sống đời thường tại phường Long Châu, chú sống khiêm nhường, chăm chỉ lao động và luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay. Với chú Phạm Văn Lân, quãng thời gian tham gia Chiến trường Campuchia là dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời. Đó là hành trình của tuổi trẻ, của trách nhiệm và của niềm tự hào lặng lẽ mà chú luôn gìn giữ như một phần ký ức thiêng liêng.



