PHẠM VĂN MẠNH - NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ XÂY DỰNG QUÊ HƯƠNG
Phạm Văn Mạnh - BTCB, Trưởng thôn An Bình
Người lính trở về dựng xây quê hương
Một buổi chiều đầu hè, nắng vàng trải nhẹ trên con đường bê tông sạch sẽ của thôn An Bình. Chi đoàn thanh niên trong thôn tìm đến thăm ông Phạm Văn Mạnh, sinh năm 1960 – người lính năm xưa từng tham gia chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, sau ngày xuất ngũ đã trở về quê hương và đảm nhận cương vị trưởng thôn, góp phần xây dựng An Bình ngày càng khang trang, văn minh.
Ngồi bên hiên nhà giản dị, ông Mạnh chậm rãi kể lại những năm tháng tuổi trẻ khoác áo lính. Khi đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, ông cùng nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ với một niềm tin giản dị: “Đất nước cần thì mình đi.” Những ngày trong quân ngũ là chuỗi kỷ niệm vừa gian khổ vừa thiêng liêng. Hành quân qua nhiều vùng đất, ông và đồng đội đã cùng nhau vượt qua thiếu thốn, mưa rừng, sốt rét và cả những phút giây hiểm nguy cận kề.
Ông nhớ nhất là tình đồng đội. Có những đêm hành quân dài trong rừng sâu, mọi người thay nhau cõng ba lô cho người bị ốm, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Có đồng chí bị thương vẫn cố gắng bám đơn vị, không muốn trở thành gánh nặng cho anh em. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua những tháng ngày gian khó nhất của đời lính.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông trở về quê hương An Bình với một suy nghĩ giản dị: nếu khi chiến tranh mình cố gắng bảo vệ đất nước, thì khi hòa bình cũng phải góp sức xây dựng quê hương. Với uy tín và tinh thần trách nhiệm, bà con tín nhiệm bầu ông làm trưởng thôn.
Những năm đầu đảm nhiệm công việc, thôn An Bình còn nhiều khó khăn. Đường làng nhỏ hẹp, đời sống người dân chưa ổn định. Ông Mạnh cùng ban công tác thôn kiên trì vận động bà con chung sức xây dựng đời sống văn hóa mới. Ông đi từng nhà tuyên truyền, vận động mọi người tham gia làm đường, giữ gìn vệ sinh môi trường, xây dựng nếp sống văn minh.
Không ít lần ông gặp khó khăn, nhưng với bản lĩnh của một người lính, ông luôn kiên trì thuyết phục. Dần dần, bà con hiểu và đồng lòng. Những con đường bê tông được mở rộng, hàng cây xanh được trồng dọc lối đi, các phong trào văn hóa – thể thao được tổ chức thường xuyên, khiến diện mạo thôn An Bình ngày càng khang trang, sạch đẹp.
Khi nghe các đoàn viên trẻ chia sẻ mong muốn tiếp nối truyền thống của cha anh, ông Mạnh mỉm cười hiền hậu. Ông nói rằng thế hệ trẻ hôm nay may mắn được sống trong hòa bình, vì vậy hãy cố gắng học tập, lao động và giữ gìn tình đoàn kết trong cộng đồng.
Chiều đầu hè dần dịu lại, khi Chi đoàn ra về, hình ảnh người trưởng thôn – người lính năm xưa vẫn đứng trước cổng nhà vẫy tay chào. Trong ánh nắng cuối ngày, ông Phạm Văn Mạnh hiện lên như một biểu tượng bình dị: người lính đã hoàn thành nhiệm vụ nơi chiến trường, rồi tiếp tục cống hiến lặng thầm để dựng xây quê hương ngày càng ấm no, văn minh.



