PHẠM VĂN NĂM - BỐN LỄ GIỖ CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ
Ông Phạm Văn Năm – một cựu chiến binh sinh năm 1967. Nhập ngũ năm 17 tuổi, khi còn rất trẻ, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Trong suốt thời gian chiến đấu, đơn vị của ông thường xuyên hành quân, ẩn náu trong rừng sâu, hoàn toàn không thể liên lạc với gia đình. Vì vậy, sau một thời gian dài không nhận được tin tức, ông Năm bị mất liên lạc hoàn toàn với gia đình, người thân.
Ở quê nhà, mẹ ông ngày đêm mong ngóng tin con. Bà sống trong nỗi lo âu, không biết con mình còn sống hay đã hy sinh. Nỗi nhớ thương và tuyệt vọng ngày càng lớn. Sau đúng một năm kể từ ngày ông lên đường mà vẫn không có bất kỳ tin tức nào, gia đình đành đau lòng chấp nhận điều tồi tệ nhất. Họ tổ chức lễ giỗ cho ông, coi như ông đã mất. Trong khi đó, nơi chiến trường, ông Năm vẫn kiên cường chiến đấu suốt 5 năm ròng rã.
Trong khoảng thời gian ấy, gia đình ở quê đã làm tổng cộng 4 lễ giỗ cho ông, mỗi năm một lần, trong nỗi đau và sự tiếc thương. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và tình hình ổn định, ông xuất ngũ trở về quê hương. Ngày ông trở về, gia đình gần như không tin vào mắt mình. Người con mà họ từng nghĩ đã hy sinh nay lại đứng trước mặt, còn sống và lành lặn. Đó là một khoảnh khắc vừa vui mừng tột độ, vừa nghẹn ngào xúc động. Sau đó, gia đình kể cho ông nghe về những năm tháng họ sống trong lo âu, về những giọt nước mắt của mẹ và cả bốn lần làm lễ giỗ cho chính ông. Nghe xong, ông không khỏi xúc động và xót xa.
Câu chuyện cho thấy, chiến tranh không chỉ khốc liệt với những người trực tiếp cầm súng, mà còn để lại nỗi đau sâu sắc trong lòng những người ở lại. Dù chiến tranh đã qua đi, nhưng ký ức về những năm tháng mất mát, đặc biệt là bốn lần làm lễ giỗ cho người còn sống, vẫn mãi in đậm trong tâm trí của cả gia đình.



