Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phạm Văn Ry – Người chiến sĩ đặc công với trái tim thép giữa lửa đạn

Đắk Lắk23/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người sinh ra trong thời bình sẽ là những người lao động bình dị. Nhưng khi Tổ quốc lâm nguy, họ trở thành những người lính kiên cường, sẵn sàng lấy tuổi trẻ, máu và cả tính mạng của mình để đổi lấy độc lập cho quê hương. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Văn Ry là một trong những con người như thế.

Ông sinh năm 1933 trong một gia đình lao động nghèo ở Nam Bộ. Tuổi thơ của ông gắn liền với những tháng ngày cơ cực dưới ách thống trị của thực dân và sau đó là đế quốc. Chính cuộc sống gian khó đã hun đúc trong cậu bé Phạm Văn Ry ý chí mạnh mẽ, lòng yêu nước và khát vọng giải phóng dân tộc. Ngay từ khi còn rất trẻ, ông đã tham gia cách mạng, trở thành chiến sĩ đặc công của lực lượng vũ trang miền Tây Nam Bộ.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, lực lượng đặc công luôn được xem là "mũi dao sắc" của quân giải phóng. Họ hoạt động bí mật, luồn sâu vào hậu phương địch, đánh những trận bất ngờ rồi nhanh chóng rút lui. Mỗi trận đánh đều đòi hỏi lòng dũng cảm, sự bình tĩnh và khả năng chịu đựng phi thường. Phạm Văn Ry nhanh chóng trở thành một trong những tiểu đội trưởng đặc công xuất sắc nhất của chiến trường miền Tây.

Đồng đội vẫn thường kể rằng ông có vóc người không lớn, nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự cương nghị. Trước mỗi trận đánh, ông luôn là người đi đầu trinh sát địa hình, nghiên cứu quy luật hoạt động của đối phương và tỉ mỉ giao nhiệm vụ cho từng chiến sĩ. Ông thường nhắc đồng đội:

"Đặc công không lấy sức mạnh để thắng, mà lấy mưu trí, bí mật và lòng dũng cảm để chiến thắng."

Lời nói ấy đã trở thành phương châm chiến đấu của cả đơn vị.

Một trong những trận đánh tiêu biểu của ông diễn ra trong những năm cao điểm của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Địch bố trí một cứ điểm kiên cố với nhiều lớp hàng rào dây thép gai, bãi mìn và hỏa lực dày đặc. Muốn tiến vào trung tâm căn cứ, người chiến sĩ phải vượt qua hàng chục mét "vành đai chết", chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể bị phát hiện.

Đêm xuống.

Màn sương phủ kín cánh đồng.

Phạm Văn Ry cùng tổ đặc công lặng lẽ bò từng mét dưới ánh pháo sáng quét ngang bầu trời. Tiếng chó sủa vọng từ đồn địch. Xa xa là ánh đèn pha lia qua lia lại.

Ông giơ tay ra hiệu dừng lại.

Cả tổ nằm im.

Không ai dám thở mạnh.

Một toán lính tuần tra đi ngang chỉ cách vài mét. Khi tiếng giày đinh khuất dần, ông mới ra hiệu tiếp tục tiến lên.

Từng hàng rào thép gai được cắt mở trong im lặng.

Từng quả mìn được vô hiệu hóa.

Mỗi động tác đều chính xác đến tuyệt đối.

Đến sát mục tiêu, ông chia lực lượng thành nhiều mũi nhỏ. Khi đồng hồ điểm đúng giờ hiệp đồng, tiếng bộc phá vang lên xé tan màn đêm.

Kho đạn của địch bùng cháy.

Các lô cốt bị phá hủy.

Địch hoàn toàn bất ngờ, rơi vào hỗn loạn.

Trong lúc rút lui, một chiến sĩ bị thương nặng. Giữa làn đạn dày đặc, Phạm Văn Ry quay trở lại cõng đồng đội vượt qua tuyến hỏa lực của đối phương. Ông vừa dìu đồng đội vừa tổ chức chiến đấu bảo vệ đội hình rút quân an toàn.

Sau trận đánh, đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, tiêu diệt nhiều sinh lực địch, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh và bảo toàn phần lớn lực lượng.

Đó chỉ là một trong rất nhiều trận đánh mà ông đã trực tiếp chỉ huy.

Trong suốt cuộc kháng chiến, Phạm Văn Ry nhiều lần đối mặt với cái chết. Có lần ông bị mảnh pháo găm vào người nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy chiến đấu cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành. Có lần nhiều ngày liền đơn vị phải sống giữa rừng ngập nước, thiếu lương thực, thiếu thuốc men, nhưng ông luôn là người động viên đồng đội:

"Chừng nào đất nước còn chưa độc lập thì người lính chưa được phép lùi bước."

Chính tinh thần ấy đã tạo nên sức mạnh cho cả đơn vị.

Điều khiến đồng đội kính phục không chỉ là lòng quả cảm mà còn là sự nhân hậu của ông. Sau mỗi trận đánh, ông luôn là người đi tìm từng đồng đội, kiểm tra từng người còn sống hay đã hy sinh. Với ông, chiến thắng chỉ thật sự trọn vẹn khi đưa được nhiều đồng đội trở về.

Những người lính từng chiến đấu cùng ông kể rằng chưa bao giờ thấy ông nhận công lao về mình. Mỗi khi được cấp trên khen thưởng, ông đều nói:

"Đó là công của cả đơn vị. Một người đặc công không thể làm nên chiến thắng."

Sự khiêm nhường ấy khiến ông càng được đồng đội yêu quý.

Sau ngày đất nước thống nhất, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương trên cơ thể người lính vẫn còn mãi. Phạm Văn Ry trở về đời thường với cuộc sống giản dị, tiếp tục cống hiến cho địa phương, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ. Ông luôn nhắc nhở thanh niên rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đã ngã xuống.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng cao quý dành cho những cá nhân có thành tích đặc biệt xuất sắc trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Ngày nay, khi nhắc đến Anh hùng Phạm Văn Ry, người ta không chỉ nhớ đến một tiểu đội trưởng đặc công mưu trí, gan dạ, mà còn nhớ đến một con người giàu tình đồng đội, sống khiêm nhường và tận tụy. Cuộc đời ông là minh chứng sinh động cho phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng: "Trung với nước, hiếu với dân; nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua."

Thời gian có thể làm mờ dấu vết của chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những câu chuyện về những người anh hùng đã sống và chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Câu chuyện về Anh hùng Phạm Văn Ry vì thế vẫn được kể lại trong những buổi sinh hoạt truyền thống, trong các chương trình giáo dục lịch sử và trong lòng những người yêu quý lịch sử dân tộc. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh và đức khiêm nhường của một người lính đặc công miền Tây – người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn